http://www.ddtqk.8forum.net

http://www.ddtqk.8forum.net

DIỄN ĐÀN DO GIÁO VIÊN TRƯỜNG LẬP VỚI PHƯƠNG CHÂM HOẠT ĐỘNG DÂN CHỦ - KỈ CƯƠNG - TÌNH THƯƠNG - TRÁCH NHIỆM
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
  • DIỄN ĐÀN DÂN CHỦ - TQK Q11
KẾT NẠP ĐẢNG VIÊN TRƯỜNG
December 5th 2014, 06:21 by Anonymous
- Tôi xin nói thẳng ra như vầy, đáng lý phải chọn ra những thành phần giáo viên ưu tú nhất của trường để kết nạp vào Đảng thì trường mình ngược lại, những người được kết nạp vào Đảng trong thời gian gần đây không phải là các giáo viên ưu tú nhất của trường. Xin hiệu trưởng coi lại bởi tôi đóng góp trong chi bộ mất công ……

Comments: 0
"Chấm ngày giờ công giáo viên" : Chấm bố láo không thể chịu nổi
August 31st 2014, 20:45 by Anonymous
- Tôi, đại diện cho tập thể anh chị em giáo viên nhà trường xin gửi đến BAN GIÁM HIỆU TRƯỜNG THPT TRẦN QUANG KHẢI QUẬN 11 thông điệp "Chấm ngày giờ công giáo viên" : Chấm bố láo không thể chịu nổi kéo dài nhiều năm qua, dẫn đến hệ lụy là hầu như toàn bộ giáo viên trường bức xúc với vấn đề này. Đề …

[ Full reading ]
Comments: 1
ÉP GIÁO VIÊN CHỦ NHIỆM THU TIỀN TĂNG TIẾT
November 24th 2014, 02:24 by Anonymous
- Học sinh tăng tiết thì các giáo viên chủ nhiệm môn phụ như tôi?? Được hưởng lợi lộc gì từ nguồn thu này???

- Sở GD đã ban hành hướng dẫn số : 4012/HD/GDĐT-KHTC ngày 11-11-2014 quy định rõ : Mức thu dạy thêm, học thêm được thu theo định kỳ hàng tháng, khi thu phải cấp biên lai thu tiền cho từng học sinh thông …

[ Full reading ]
Comments: 0

Share | 
 

 Khoảng lặng (chap 1&2)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
doc truy
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Khoảng lặng (chap 1&2)   October 2nd 2012, 04:18

Mô tả : Truyện này copy từ diễn đàn khác, nói trước là đã đổi tên truyện, xin đừng ném đá

Có đôi khi trong cuộc sống, ta quá bận rộn, ta không có thời gian để nghĩ về những kỉ niệm đã qua. Trong tất cả các kỉ niệm, kỉ niệm về thời học sinh phổ thông là những kỉ niệm đẹp nhất, và những kí ức về khoảng thời gian này cũng là sâu đậm và đặc biệt nhất, vì vậy nên tôi viết cuốn sách này cho những ai sắp là hspt có thể mường tượng được, những ai đang là hspt có thể so sánh với cuộc sống hiện tại của họ, những ai đã là hspt được nhìn lại những kỉ niệm của họ, có thể với mỗi người sẽ có những kỉ niệm khác nhau. Tôi viết ra cuốn sách " nhật ký " này, vừa để gửi đến em lời yêu thương, vừa để gửi đến bạn bè lời chúc phúc, vừa để gửi đến bạn đọc những kỉ niệm của mình, mong tất cả mọi người ủng hộ.


Lời Tựa :

Câu chuyện này tôi viết dành tặng 1 người bạn thân chí cốt, 1 người mà tôi yêu quý nhất, cùng toàn thể thành viên của lớp 10A1 Lê Qúy Đôn, 11 và 12 A1 Thái Phiên Đà Nẵng dạo nào . Chúc các bạn luôn vui vẻ, hạnh phúc và thành công, những người bạn tốt của tôi à hì hì
Kí tên : Thịnh “xấu tính” ^_^
Đầu tiên tôi sẽ giải thích vì sao tôi lại đặt cái tựa đề “ Tình Yêu “ :

Cuộc sống có những khoảng lặng, Tâm hồn có những khoảng lặng :
Có bao giờ, trong nhịp sống hối hả và bộn bề này bạn lại thôi chạy đua với thời gian, bạn dừng lại, để suy ngẫm lại mọi việc rồi nhìn lại những điều đã qua, cảm nhận những sắc màu khác nhau trong cuộc sống của bạn mà đôi khi vì vô tình bạn đã bỏ qua nó chưa?
Vì chúng ta cứ mải miết chạy theo cuộc sống này, những lo toan thường nhật, làm ta quên đi cái quan trọng là khoảng lặng trong tâm hồn mình. Những khoảng lặng ấy có thể giúp chúng ta nhìn lại mọi việc, ngẫm về những gì đã qua, để có thể định hướng bước đường mà mình đang và sẽ đi.
Nhưng đặc biệt hơn là Khoảng lặng trong tình yêu :
Lặng để hiểu, lặng để thấy mình được yêu thương, lặng để trân trọng những phút giây hạnh phúc, bạn đã tìm thấy khoảng lặng của mình chưa ? Còn tôi, tôi đã tìm thấy khoảng lặng của mình trong những năm tháng học trò cấp 3 vui nhất ấy, mặc dù đã có những lúc lầm lẫn, mặc dù đã có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng vượt qua được tất cả những rào cản ấy, tôi cũng đã tìm được khoảng lặng cho riêng mình, khoảng lặng giúp tôi có thể đạt được rất nhiều thành công như hôm nay, cám ơn em rất nhiều em yêu của anh à !

Chap 1 :
Tôi là 1 cậu nhóc ít nói, hay cười, hiền tính nhiều người bảo tôi lầm lì, khó gần, chỉ có bạn bè quen biết thì mới biết hơn 1 ít về tôi, tôi dễ gần cực kì, chẳng qua không có duyên nói chuyện thôi hehe. Ba tôi là sỹ quan quân đội, kỉ luật thép, lớ phớ là ăn gậy ngay, bị ổng dũa từ nhỏ, muốn quậy cũng không đc, kìm nén suốt từ buổi đầu học mẫu giáo đến tận cấp 2, học trường Trưng Vương gần xịt đó mà cũng chở đi chở về, đi học thêm cũng thế ( hì nói thêm tí nhà tôi ở đường Lê Duẩn ), đi chơi thì năn nỉ muốn gãy lưỡi mới cho đi…ức mỗi là dù được đi cũng ”để ba chở”. Hại tôi bị kèm cặp dữ quá, suốt ngày ăn rồi học, học rồi ngủ, mà tôi ăn ngủ thì ít mà học thì nhiều, thành ra người thì gầy mà cặp kính thì dày cộm trên mặt >”< ( 4 độ rưỡi lận chứ ít chi ). Má tôi là công nhân, bà dịu dàng thương con lắm, nên tôi toàn hay xin xỏ làm nũng vòi vĩnh mẹ hì hì. Ngày thi chuyển cấp đến gần kề, lại càng bị áp lực học hơn nữa

-Con định thi trường gì ? – Ba tôi hỏi trong bữa cơm gia đình
-Dạ, con định nguyện vọng 1 thi Phan Châu Trinh, nguyện vọng 2 là Trần Phú, nguyện vọng 3 là.. Đến đây tôi hơi ngập ngừng 1 chút
-Là gì con ?
-Dạ, con định đăng kí thi Lê Quý Đôn ba à – Tôi trả lời
-Ừ, cứ thử sức xem sao, Phan Châu Trinh thì chắc đậu rồi đúng không con ?
-Dạ - Tôi trả lời dõng dạc mà lòng thì run quá trời, sức học thì thi Phan Châu Trinh vô tư, không phải quá khó khăn gì, nhưng lỡ có vận xui gì ám rớt thì có mà…bị tẩn 1 trận như hồi nhỏ.

Ực, nhớ lại trận đòn hồi năm lớp 2 mà tôi còn tởn, trốn học đi chơi Hô xê, bị ổng bắt gặp, thế là về nhàcởi quần ra quỳ vỏ mít ăn mấy chục cây roi mây tê buốt hết cả mông, hic . Chắc sẽ có một số bạn thắc mắc vì sao lại phải cởi quần, hehe tại hồi lớp 1 tôi lỏi quá mà, nhét cái gối nhỏ vào lót mông, nghĩ ngây thơ ông ba không phát hiện ra đâu, nhưng tôi đâu có ngờ roi mây đánh vào thịt và đánh vào gối phát tiếng khác nhau một trời một vực, thế là sang lớp 2 ổng nghĩ ra chiêu mới cởi quần quỳ vỏ mít quất, từ lúc đó không dám quậy phá nữa, không phải quỳ vỏ mít đau tê tái 2 cái gối, quỳ từ hồi mẫu giáo lớn rồi, gối cũng chai rồi, nhờ vậy mà giờ thụi đầu gối đánh nhau thằng nào cũng nể . Quay trở lại câu chuyện, cái lý do khiến tôi sợ mà không dám quậy nữa là vì bị cởi quần thi hành án trước hiên nhà, mà nhà tôi mặt tiền mới ác chứ >”

Nuốt nước bọt cái ực, tôi xin phép ba má lên phòng nghỉ để ôn bài, cái mục tiêu Phan Châu Trinh tôi lo trước, Lê Quý Đôn lúc đó tôi chỉ nghĩ thi thử sức cho vui, đậu thì vui mà không đậu cũng chả sao. Để sẵn hồ sơ trên bàn vi tính để mai nộp GVCN, tôi kéo ghế bàn học ra nhìn chồng đề Toán cùng mấy cuốn vở bài tập và vở nháp bừa bộn trên bàn học, thầm nghĩ “ Chẹp, học tài thi phận, mong phận đừng có run rủi ám con rớt @@!” rồi ngồi vào học bài.
Cứ thế lao đầu vào học, chẳng yêu đương gì được ( bị quản lý như thế mà ), thành ra trước vài tuần thi chuyển cấp khi thấy bọn bạn tay trong tay đi ăn bánh kẹp, uống nước mà chạnh lòng, tôi đặt ra mục tiêu lên cấp 3 cố gắng không F.A nữa, oh yeah, rồi tự cười như thằng điên

“Phù, ổn rồi”, tôi nhẹ nhõm bước ra cồng trường, nơi ba tôi đang đợi sẵn, chẳng cần nghĩ tôi cũng biết câu đầu tiên ba tôi nói là gì

-Mệt không con ? – Ba tôi cất tiếng
-Dạ, cũng không mệt lắm ba à – Tôi trả lời, ba tôi là thế đấy, tuy rằng rất nghiêm khắc và hung dữ, nhưng ông biết quan tâm tôi những lúc tôi cần, nên dù bị ba quản lý gắt gao như thế tôi cũng không giận ba được lâu, tôi vẫn yêu quý ba tôi lắm
-Ừ, thi cử thế nào con ? – Ba tôi lên tiếng hỏi sau khi hầu như hơn một nửa số phụ huynh ở đây khi con cái họ vừa ra là đã cất tiếng hỏi về tình hình thi cử ngay mà không hỏi han gì về sức khỏe con cái của họ
-Vâng, con thi tốt ba à – Tôi cười tươi – Phan Châu Trinh con đậu chắc rồi, giờ con chuẩn bị chờ ngày thi tuyển sinh vào Lê Quý Đôn nữa là xong

Thở phào nhẹ nhõm, tôi lên xe tận hưởng từng cơn gió mát lịm thổi vào người, trong phòng thi nóng bức quá rồi. “Hai ngày nữa là phải thi môn chuyên vào trường Lê Quý Đôn rồi” – Tôi thầm suy nghĩ

Chap 2 :


Thi xong kỳ thi tuyển sinh vào trường Lê Quý Đôn được vài ngày, ba tôi mua cho tôi 1 chiếc xe đạp inox sáng loáng, ba bảo là quà mừng tôi vào được Phan Châu Trinh, vì ba tin tôi đã nói là được, quả thật tôi rất tự tin vào kết quả chắc chắn mình sẽ đậu Phan Châu Trinh, tôi làm Toán và Văn tốt thế cơ mà, Toán ẵm chắc con 9,75, Văn tôi làm chắc ăn phần ngữ pháp, 3 điểm trong tay, phần tập làm văn tôi cũng tự tin nắm chắc 4/7 điểm, 4 năm học sinh giỏi và giải nhất môn học nghề, 3 giải nhất và 1 giải nhì môn Toán thành phố tôi thừa sức để vào Phan Châu Trinh, Lê Quý Đôn thì chưa biết hề hề, lớp chuyên Toán lấy có 50 thôi mà, tôi cũng không lo nghĩ nhiều, vào được thì tốt mà không vào được thì thôi, giờ chơi đã.
Vâng, phần lớn phụ huynh nào cũng nói lên cấp 3 là đã lớn nhiều rồi, ra dáng thanh thiếu niên, thiếu nữ rồi, nên sự quản lý đối với con trai trở nên ít đi nhiều, còn với con gái thì lại càng tăng thêm. Và ba má tôi cũng vậy, bằng chứng là giờ đây tôi đi chơi suốt ngày, thậm chí ăn cơm bụi ở ngoài chứ không về nhà ăn cơm, ba tôi chỉ nhắc nhở chứ không đánh mắng như hồi trước nữa, và tôi cũng hiểu là bây giờ tôi lớn rồi, cái trò cởi quần quỳ gối lên vỏ mít quất của ba tôi sẽ không còn xài nữa hehe, oh yeah sao tôi yêu ba má tôi quá, là con trai thật tuyệt . Tôi rong chơi cả buổi với 8 thằng bạn thân, cứ đổi phiên liên tục , oh đúng rồi, chắc các bạn ngạc nhiên lắm nhỉ, trước đây tôi bị quản lý như thế, rất ít được đi chơi mà sao lại nhiều bạn thân như vậy đúng không ? ( Hì theo tôi thì 8 đứa bạn thân là nhiều rồi, tôi ít nói và không có duyên nói chuyện mà ^_^ ). Thật ra hầu hết đều là bạn hàng xóm cả ( đến tận 7 đứa ), chỉ có 1 đứa bạn thân là cùng lớp cấp 2 thôi, lý do thân rất chi là đặc biệt, 2 thằng ít nói không có khiếu nói chuyện và tự kỉ gần giống nhau , nói là bạn thân nhưng nó giống đàn em của tôi hơn, tại nó gầy gò ốm yếu hơn tôi mà, lại hiền hơn tôi nữa ( Ta nói câu này nếu mi đọc được đừng có giận ta nhé ) ), mà lý do tôi làm đàn anh nó được vì tôi tập võ từ năm lớp 5 hehe, cái này phải cám ơn ông ba khó tính của tôi, nhờ mấy ngón võ này mà sau này tôi thoát được khá là nhiều nạn, cám ơn ba nhiều lắm ạ ^_^
Sắp lên lớp 10, tôi không biết tụi con trai khác thay đổi những gì, còn riêng tôi cái thay đổi mà tôi thấy rõ nhất là… tôi bắt đầu biết tia gái, lúc đầu là tập, mấy thằng bạn thân chỉ, sau đó tự rèn luyện, trình tia của tôi giờ rất chi là pờ rào há há, và một cái thay đổi nữa là tôi bắt đầu lâng lâng trước gái đẹp rồi. Hic, đó là hậu quả của việc ăn chơi trác táng với mấy thằng bạn thân đó, nhưng mà nói qua cũng phải nói lại, nhờ tụi bây ta mới có được người yêu xinh xắn như bây giờ chứ, hí hí có phải không em nhờ ^_^
Chuyện vỡ giọng, phát triển cái phốc là quá bình thường tôi chẳng để tâm, chỉ khi má dẫn tôi đi mua mấy cái áo sơ mi kiểu Tết mặc, tôi mới hoảng hồn không ngờ mình cao đến vậy, đầu năm lớp 9 tôi chỉ đứng đến tai má, thế mà giờ đây tôi hơn má cả nửa cái đầu, chắc nhờ món thịt cóc vàng má mua bồi bổ hồi đầu năm lớp 9, phốc 1 phát từ 1m57 tôi lên tận 1m69 @@!
Tôi lớ ngớ khi má phải nhướn tay lên để thử áo cho tôi, má chỉ nhìn tôi cười, có lẽ má cũng biết tôi đang bất ngờ về chuyện gì hì hì. Mua áo xong, hai má con về đến nhà, ba tôi đang ngồi xem thời sự, tôi chào ba, ba gật đầu cười, dạo này ba tôi dễ tính hẳn, ừ tôi thấy vậy đấy. Tôi mường tượng lại cái ngày hôm ấy, sau khi nhận được kết quả tôi đậu Phan Châu Trinh, kết quả thi tuyển sinh vào Lê Quý Đôn gửi về, kết quả là tôi đã được tuyển vào học chính thức ở Lê Quý Đôn.
Từ ngày đó ba tôi dễ tính với tôi hẳn, ba tôi hay đùa “ Vào Lê Quý Đôn, không học hành đàng hoàng là họ đuổi mày đi thôi, mày mà bị đuổi là coi chừng ba đấy “ . Những lúc đó tôi chỉ biết cười trừ thôi, vì tất nhiên là tôi không nghĩ mình có thể bị đuổi được.
Ngày tôi đi nhận lớp, run như cầy sấy á, má dặn đi dặn lại là có vấn đề gì cứ hỏi, phải mau miệng con ạ, tôi cứ vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện, gì chứ vấn đề hỏi han nói chuyện là tôi nhát như thỏ, thành ra cứ lớ nga lớ ngớ, chỗ A1 tôi lại đứng ở A2, đứng được một lúc mới hoảng hồn A1 đứng ngay bên cạnh, vội tót qua, tại mải ngắm mấy em dễ thương bên này, hehe tia được 2 em đứng ở sau mình 5,6 đứa, úi cha 2 em dễ thương lại đứng gần nhau nữa chứ, làm tâm trí tôi lên mây chẳng để ý gì T_T, may mà A1 A2 đều là lớp chuyên Toán, nên lý do mình không để ý lớp được chấp nhận một cách nhẹ nhàng hehe

Nhận xong được lớp, gặp mặt GVCN bữa đầu tiên tôi thở phào nhẹ nhõm đi về, ey dà thầy cũng không khó tính lắm, thế là tha hồ quậy, và vâng, khốn nạn cái thân tôi cho cái suy nghĩ ngây ngô đó, bằng những trò quậy phá kinh thiên động địa mà ngay giữa kì 2 năm lớp 10 ấy, ngay lập tức cả nhà tôi về sống ở ngôi nhà đường Nguyễn Tất Thành, và ba tôi cũng chuẩn bị chuyển tôi về Thái Phiên học. Thế đấy, ngoan trong 9 năm học, quậy trong 1 kì và vinh quang học ở trường chuyên bị dập tắt phéng chỉ trong 1 ngày.
Về Đầu Trang Go down
doc truy
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Khoảng lặng (Chap 3->6)   October 2nd 2012, 04:20

Chap 3 :

Bỏ qua mấy màn đón tiếp v.v. Vào buổi sáng đầu tiên của năm cấp 3, tôi uể oải dậy đánh răng rửa mặt, xách cặp rồi leo lên chiếc xe inox phóng đến trường. Vào lớp, điều đầu tiên là xem thử có em nào được được không, đếm quanh lớp 25 đứa, 19 nam, 6 nữ, 4 em thuộc dạng đầu tóc bù xù “đít chai” to đùng trên mắt ( hic mình nói vậy thôi các bạn nữ lớp A1 nói riêng và các bạn nữ trường chuyên nói chung đừng ném gạch mình nhá ), 2 em còn lại dễ thương hơn ( nói đến đây chắc các bạn cũng hiểu tôi đang so sánh 2 em này với 4 em còn lại đúng không ), chợt mông lung nghĩ về 2 nhỏ A2 hôm bữa, liếc nhìn lại 2 nhỏ lớp tôi, cái đầu óc của tôi khi đó hình như chỉ có đẹp với dễ thương, cứ đẹp cứ dễ thương là được, nếu bắt so sánh thì tôi chịu thua @@!. Chợt có tiếng nói từ phía sau lưng tôi

-Bạn ơi có thể tránh chỗ cho mình vào được không ? – Nhỏ hỏi

“Thế là 27 đứa”, tôi nghĩ trong đầu rồi lên tiếng :

-À ừ, mình cũng vào lớp luôn mà – Tôi nói rồi đi thẳng 1 mạch từ cửa lớp vào, vừa đi vừa tìm chỗ ngồi, vì tôi cận nên tôi hay nhắm mấy bàn giữa, ok bàn 4 dãy 3, chuẩn !

Tôi ngồi xuống chỗ ngồi phịch xuống rồi đưa mắt ra nhìn trời nhìn đất mà chẳng thèm nhìn mặt nhỏ mới vào, đơn giản tôi nghĩ “nếu có đẹp chắc có cũng chỉ cỡ 2 nhỏ kia là cùng”. Ngán ngẩm với cái suy nghĩ lớp chuyên Toán mò đâu ra gái đẹp, có gái dễ thương mình nhìn cũng đỡ rồi, tôi gục mặt xuống bàn chợp mắt một lát, dù sao thì tôi cũng mệt vì tối qua thức khuya chơi game mà.

Trống đánh vào tiết 1, tôi tỉnh dậy dụi mắt, dang 2 tay làm động tác thể dục thì chợt tay trái chạm vào ai đó, giật mình tôi quay qua nhìn, há hốc mồm ngạc nhiên vì một đứa con gái đang ngồi cạnh, tay đang dụi mắt, và tôi hiểu điều gì đang xảy ra, động tác thể dục của tôi vô tình đập trúng…mặt của nhỏ. Và tất nhiên là điều sau đó là tôi rối rít, luống cuống xin lỗi, vừa xin lỗi vừa nghĩ “ quái lạ, mình vào đây là ngồi một mình mà, nhỏ này từ đâu ngồi cạnh mình thế này”. Nhỏ ôm mặt một lúc rồi lắc đầu nói nhỏ

-Không sao đâu, bạn đâu có cố ý
-Hic, nhưng dù sao cũng là lỗi của mình, do mình bất cẩn quá – Tôi cứ thế luống cuống xin lỗi
-Hì, mình đâu có sao nè – Nhỏ nói rồi bỏ hai tay ra, nhỏ muốn chứng tỏ với tôi rằng nhỏ không có bị gì nghiêm trọng, nhưng điều này làm tôi đơ lần 2
-À à ừ - Tôi nhìn nhỏ mê mẩn “ Đẹp quá, vậy mà nãy giờ mình không để ý “
-Hì, vào lớp rồi kìa
-À ừ - Tôi giật mình quay mặt lên bảng ngay tắp lự

Và điều đầu tiên thầy CN làm là chia lớp thành 4 tổ, mà tôi nghĩ thành 4 nhóm đúng hơn, 27 chia 4 thì 3 nhóm 7 1 nhóm 6, ế, thế là nếu nhóm 6 là 6 nữ, thì vẫn còn 1 nữ dư ra, và có khả năng là…
Và quả nhiên thầy chia tổ 1 6 nữ trước, còn dư 1 nữ qua 3 tổ còn lại, tôi mừng rơn khi 1 nữ còn dư ra là nhỏ xinh xinh hồi nãy ngồi cạnh mình, và miệng lẩm bẩm “ Lạy trời cho nhỏ chung tổ với mình “. Nhưng may mắn không đến lần 2, nhỏ qua tổ khác, để lại tôi lê thân về tổ của mình mà buồn rười rượi. Nhưng mà cũng không phải là không may mắn, tôi lanh lẹ xin thầy ngồi bàn 4 vì tôi cận, 3 thằng ở phía sau vì không cận nên đành ngậm ngùi ngồi sau dù nó thấp hơn tui cả cái đầu, lý do tôi vui mừng ở đây vì tổ 4 bàn 4 là chỗ nhỏ đang ngồi nè hề hề, thế là tha hồ ngắm. Ba ngày trôi qua cứ lên học và ngắm nhỏ, thi thoảng mượn vở, mượn tẩy, mượn chì, cốt chỉ để nhỏ nói chuyện vài câu, và nhìn nhỏ gần hơn một tí, và cái thinh thích nhỏ trong lòng tôi càng tăng vì nhỏ nói chuyện với tôi cởi mở và tinh nghịch, nhỏ dễ gần và hay giúp đỡ bạn bè nữa, dù tôi muốn hỏi tên nhỏ lắm nhưng không dám, vì tôi ngại nói chuyện với con gái, đến một ngày có đứa con gái bên tổ 1 gọi với sang

-Trang ơi có mang vở Toán bài tập không cho mình mượn tí, mình để quên vở ở nhà rồi
-Ừm mình đưa sang nè, rồi quay sang tôi
-Đưa giúp mình đi Thịnh
-À ừ - Tôi chuyền tay qua và mừng thầm “ Nhỏ tên Trang “

Chap 4 :

Mọi chuyện có lẽ sẽ không bắt đầu nếu như vài tuần nhiều thằng con trai trong lớp không tỏ vẻ quý mến và tán tỉnh nhỏ, nào là “Trang ơi cho mình mượn cây viết bi” “ Trang ơi cho mình mượn cái máy tính ” và còn trắng trợn hơn nữa là “ Trang ơi đi ăn đi, mình mời “. Tôi nóng gan nóng ruột với bọn này, trong khi tôi chỉ dám gọi “ bạn ơi “ thì tụi nó gọi thẳng tên luôn như thế, lại còn giọng điệu thân mật tán tỉnh nữa chứ, và lúc này tôi bắt đầu thay đổi, không còn hiền lành như trước nữa, tôi bắt đầu quậy. Vì sao ư..!? Tôi muốn nhỏ chú ý đến mình. Vậy sao không dùng sức học để gây ấn tượng với nhỏ..!? Vì đây là lớp chuyên của trường chuyên, tụi nó học đâu có kém gì tôi, gây ấn tượng thế nào được. Sao không hăng hái tham gia công tác lớp để làm thân với nhỏ, nhỏ là lớp trưởng mà..!? Tính tôi nhút nhát ít nói mà, làm sao mà tham gia được, và tôi nghe lời mấy thằng bạn thân trời đánh của tôi, không thể gây chú ý bằng cách chứng tỏ khả năng học hành ngoại giao thì gây chú ý bằng cách…quậy. Và những trò quậy phá của tôi bắt đầu từ đó, đến nỗi là sau khi thầy CN báo cáo về cho ba má tôi, ba má tôi không dám tin thằng con của mình lại quậy đến vậy, và thậm chí đến tôi bây giờ nghĩ lại tôi cũng không ngờ rằng năm lớp 10 tôi lại cả gan quậy đến thế.
Việc đầu tiên tôi nghĩ là phải phá đám bọn con trai cứ luôn vây lấy nàng, và tôi bắt tay vào thực hiện ngay, tôi để ý những đứa hay mượn dụng cụ hay vở của nàng, khi nó vừa mượn xong vở là tôi hỏi mượn ngay, và tôi liền quệt một đường bút bi vừa phải lên một vở của nhỏ, và tôi tỏ vẻ ngạc nhiên quay sang hỏi nhỏ một cách ngây thơ hồn nhiên vô số tội )

-Ơ sao vở của bạn lại có vệt mực bi thế này
-Ở đâu cơ
-Đây này – Tôi chìa vở cho nhỏ xem, chỉ vào trang vở đã bị tôi nhanh tay vẽ một vết, tuy nhiên tôi cũng run sợ thực sự với nỗi “hoang mang” trong lòng “ liệu nhỏ tin mình hay tin thằng kia”
-Nam, Nam lỡ tay quệt lên vở của Trang à ? – Nhỏ quay xuống hỏi
-Ơ, Nam, hình như Nam đâu có – Thằng Nam giật mình, bối rối trả lời

Nhìn cái điệu bộ của nó thì tôi nghĩ là sẽ càng làm cho nhỏ nghi ngờ thôi, hê hê, vì thế tôi không cần chêm vào câu gì cả, cứ yên lặng nhìn nhỏ sẽ giải quyết ra sao

-Nam, có lẽ nào Nam lỡ tay mà Nam không để ý không ? – Ánh mắt nhỏ dò xét
-Không – Thằng Nam khẳng định lần nữa, rồi nheo mắt lên nhìn tôi
-Có khi nào là mày làm không Thịnh ?
-Hả - Tôi giật mình – Cái gì chứ, tao vừa mới mượn vở mà
-Thôi đừng cãi nhau nữa, lần này không biết ai sơ ý, Trang bỏ qua, Thịnh chép xong đưa vở để Trang chép lại – Nhỏ lắc đầu nói
-À ừ, để mình chép nhanh – Tôi cúi mặt chép nhanh như sợ bị nhỏ phát hiện

Chép xong, tôi đưa nhỏ cuốn vở, không quên kèm theo lời cảm ơn, nhỏ gật đầu cười rồi xé trang giấy ra, chép sang trang mới cuốn vở, nhìn nhỏ chép lại tôi phì cười “ Nhỏ cẩn thận quá “. Rồi tôi quay lên vuốt ngực với lần nghịch dại suýt bị phát hiện vừa rồi, ôi nếu mà nhỏ biết được chắc cạch chơi tôi ra mất, may mà nhỏ tin tôi he he.

Chap 5 :

Sau khi vừa về đến nhà, ăn uống xong xuôi là tôi phóng ngay lên phòng, tập…gọi tên nhỏ @@! ( Chắc có bạn nghĩ mình nhát quá, mà thật sự năm lớp 10 mình nhát thật ấy, hic hic )

- Trang ơi, cho mình…á không được bạn ơi cho Thịnh…ặc cái gì thế này – Tôi nhăn nhó
- Lại nào, à ừm Trang ơi cho…cho Thịnh mượn…mượn…mượn – Không hiểu sao tôi cà lăm luôn, năm cấp 2 thì cứ bà ơi cho tui mượn, cần mượn gì qua tận bàn của nhỏ cần mượn hỏi mượn luôn, cứ thế nên quen, giờ gọi tên thấy kỳ kỳ. “ Không được, phải ráng tập, chứ cứ bạn ơi bạn cho mình mượn cái này cái kia nghe nhột nhột sao ấy, lớn rồi phải thay đổi chứ “

Tôi vuốt ngực, thầm nhủ “ Bình tĩnh bình tĩnh, tại sao giải Toán Lý Hóa mày bình tĩnh được mà tập gọi tên nhỏ mày run rẩy vậy Thịnh, không được không được “

- Trang ơi cho mình…lại nữa – Tôi cáu
- Ôi cái đệch ( câu này là do nghe tụi bạn nói hoài thành nhiễm @@! )

Và tôi nghĩ tại sao mấy thằng kia nói được, tôi tưởng tượng ra cảnh thằng Nam miệng ngọt như đường “ Trang ơi xuống căn tin ăn sáng không, Nam mời “ rồi bất giác nói luôn

- Trang ơi xuống căn tin ăn sáng không, Thịnh mời – Rồi chợt ngạc nhiên
- Ớ

“ Phải rồi ra là thế, mình nói được khi mình không suy nghĩ nhiều, nó không tạo ra áp lực “. Và rồi áp dụng cái nguyên lý đó, ngay buổi sáng hôm sau khi tôi cất tiếng hỏi mượn nhỏ giật mình quay sang nhìn tôi với cặp mắt tròn xoe ngạc nhiên

- Trang ơi cho Thịnh mượn cục tẩy với, hôm nay Thịnh lại quên mang rồi – Tôi lên tiếng
- Ơ – Nhỏ ngạc nhiên quay sang nhìn tôi như thế tôi có phải là Thịnh của hôm qua hay không ấy
- À ừm được rồi chờ Trang tí – Nhỏ trả lời

Nhỏ ngạc nhiên cũng phải thôi, ngay đến cả thằng Nam ngồi dưới và thằng Trung ngồi trên tôi, cùng hai thằng Ngọc và Tuấn ngồi trên và dưới nhỏ Trang cũng phải quay sang nhìn, chắc tụi nó cũng thắc mắc tại sao tôi lại thay đổi cách xưng hô như vậy. Tôi cười cười nghĩ thầm “ Tao thay đổi vì người tao thương, vậy thôi hê hê “
Khoảng chục giây sau nàng thảy cục tẩy qua bàn tôi, tôi nhìn nhỏ cười tươi cảm ơn, nhỏ gật đầu cười lại, chợt tôi thấy nhỏ đưa cây thước của nhỏ cho thằng Trung ngồi trên tôi, cây thước ê ke hình mèo kitty dễ thương và được nhỏ gìn giữ khá cẩn thận, chắc nhỏ quý nó lắm, và tôi chợt nảy ra ý tưởng thọt thằng Trung
Dáo diếc nhìn lên bàn khi nó dùng thước kẻ đồ thị hàm sin cos, cây thước kẻ lẫn vào góc dưới của cuốn vở ra chừng sắp rơi đến nơi, nó thì vẫn đang hí hoáy ghi ghi mấy trị số trên đồ thị. Tôi canh me thấy gần nửa cây thước ra ngoài bàn về phía tôi và cây bút của nó đã rơi xuống, nhận thấy thời cơ tới, tôi giả vờ rơi bút rồi nhướn người lên nhanh tay chụp rồi để cây bút của nó lọt vào khoảng giữa của cây ê ke, phần gờ bấm của cây bút bi giữ cho bút không bị rơi và vẫn tựa vào cây ê ke
“ Rồi xong, lát nếu mày lấy thước một là thước gãy hai là bút gãy “ Tôi hí hứng nghĩ, và tất nhiên tôi sẽ nghiêng về phần thước gãy nhiều hơn, vì nhựa làm thước mỏng và ít cứng hơn cây bút bi mà hề hề. Và tôi cất tiếng nhắc nhở

- Ê cây thước của mày sắp rơi kìa Trung
- Ấy – Nó nhanh tay chụp cây thước kéo vào và… rắc, vì quá lẹ nên nó không để ý cây bút đã được đặt hờ vào giữa cây thước, cây thước nứt đôi vì lực giật quá mạnh của thằng Trung
- Cây…cây…cây thước – Thằng Trung ấp a ấp úng nói không ra hơi

Tiếng động đó đương nhiên làm nhỏ Trang phải quay qua nhìn, tôi nghĩ nhỏ sẽ nổi nóng thôi.

Chap 6 :

Nếu nhỏ nổi nóng mắng thằng Trung tôi sẽ không hối hận đến vậy, nhỏ nhìn thằng Trung tay cầm nửa cây thước gãy quay sang nhìn nhỏ với ánh mắt hối lỗi, vài giây sau đó nhỏ lao đến chụp nửa cây thước vì tay thằng Trung trước sự giật mình của thằng Trung, thằng Nam, của tôi và 2 thằng Ngọc và Tuấn. Nàng lặng lẽ cầm nửa cây thước về, ngồi xuống chỗ ngồi rồi rơm rớm nước mắt, điều này làm thằng Trung hoang mang nhiều hơn, nó vội lượm nửa mảnh thước còn lại, đến xin lỗi và nói sẽ đền cho nhỏ cây thước khác, nhỏ lắc đầu nguầy nguậy, cầm nửa mảnh thước còn lại và nói nhẹ với thằng Trung, nhưng tôi nghe đâu trong đó có phần trách móc

- Không cần đâu, Trung về chỗ ngồi đi – Nhỏ nói nhỏ nhẹ
- Nhưng mà – Thằng Trung nói với điệu bộ ân hận
- Trang đã nói không cần – Nhỏ lớn tiếng
- Ơ, Trang – Thằng Trung đứng hình, tôi, thằng Nam, thằng Tuấn, thằng Ngọc, và một số đứa có thể nghe thấy đều quay ngoắt qua nhìn, vì sao ư..!? Vì xưa nay chưa hề thấy Trang gắt gỏng bao giờ cả. Dù có mệt mỏi và bị làm phiền nhiều đi chăng nữa, dù phải nặng nhọc với chức lớp trưởng đi chăng nữa, tôi và tập thể A1 đều luôn thấy một Trang bình tĩnh, vui vẻ và dễ gần

Tôi đưa tay kéo thằng Trung về, ra dấu thằng Trung để yên để Trang bình tâm lại, thằng Trung hiểu ý, lặng lẽ về chỗ ngồi, lén liếc nhìn nhỏ Trang với vẻ ăn năn. Còn tôi, khi nhìn nhỏ như vậy, tôi hiểu mình đã gây ra tai họa gì rồi, cây thước đó hẳn phải quan trọng với nhỏ nhiều lắm, nên nhỏ mới nâng niu nó như vậy, tôi nhìn nàng chăm chú vào hai mảnh thước gãy, lòng xót xa và dâng lên một nỗi ân hận bứt rứt, tôi nghĩ đã đến lúc mình dừng trò quậy phá này rồi, ừ, có lẽ mình dừng trò quậy phá ở đây được rồi, lý trí tôi bảo vậy, và có lẽ tôi đã nghe theo lời lý trí nếu thằng Nam không đến bên nhỏ và thì thào

- Cây thước ấy hẳn quan trọng với Trang lắm, hay là để Nam lấy keo 502 dán lại cho nhé, vẫn xài tốt được mà

Nhỏ ngước lên nhìn thằng Nam, đôi mắt long lanh ánh lên sự cảm kích, nhỏ mỉm cười nói nhẹ

- Không sao đâu Nam, không cần làm vậy đâu, chỉ là cây thước thôi mà
- Ừ thế cũng được, mà Trang xuống căn tin ăn với Nam không ? Nam thấy sáng nay Trang lên trễ, chắc chưa kịp ăn gì đúng không ? Vừa ra chơi được ít phút, đi ăn đi – Thằng Nam nhe răng cười

Tôi thì lúc này ruột gan phèo phổi nóng bừng bừng, con tin thét lên một ý nghĩ “ Phải quậy cho nhỏ Trang cạch mặt thằng Nam này ra mới được” và liếc nhìn nàng cầu nguyện “ Đừng đi với nó Trang ơi, Trang đừng có đi với nó, em mà đồng ý là anh đau lòng lắm “. Nhưng trong lúc tôi cầu thì cái linh cảm về điều xui xẻo tự nhiên nảy ra trong đầu, và vâng, tin sư cái linh cảm xui xẻo trời ơi đó, sao mày ra đúng lúc quá vậy, vì sau đó tôi nghe tiếng Trang nói nhỏ nhẹ với thằng Nam

- Ừm mình vẫn chưa ăn sáng, ta đi thôi nào – Nàng cười tươi với thằng Nam
- À..à ừ - Khỏi phải nói thằng Nam ngẩn ngơ đến chục giây, gật đầu lia lịa như thế xua đi sự ngại ngùng
- Ừm đi thôi, Trang đi trước nè
- À ừ chờ Nam với

Thằng Nam cười tươi rói chạy theo, hẳn nó đang vui lắm, ừ phải nó đang vui lắm, còn tôi đang tức lộn ruột lên đây, và cái suy nghĩ quậy lại ùa về một lần nữa “ Được, tao sẽ phá cho nhỏ Trang cạch mày raaaaaaaaaaaaa ”, bỗng nhiên “ ọt ọt “, chết quên mất sáng dậy trễ đi học chưa ăn gì, thôi xuống căn tin ăn rồi theo dõi hai người kia luôn vậy, tôi nghĩ nhanh rồi đứng dậy đi xuống căn tin với khuôn mặt hằm hằm sát thủ.
Về Đầu Trang Go down
doc truy
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chap 7-14   October 4th 2012, 13:35

Chap 7 :

Xuống căn tin, phải, nhưng không phải là đường hoàng đi xuống mà là lén lút bám theo sau, một thằng Thịnh hiên ngang ngày nào giờ thành kẻ bám đuôi người ta, ặc. Sau một hồi dáo diên thấy hai người bắt chuyện rất tâm đầu ý hợp, tôi đâm quạu, quay gót đi về. Vào lớp ngồi với tâm trạng không được tốt lắm, khi Trang vào lớp với thằng Nam, tôi hằm hằm nhìn theo. Có lẽ nhỏ thấy bộ mặt cau có của tôi, nên vừa ngồi vào chỗ nhỏ đã quay sang hỏi chuyện

- Thịnh làm sao thế - Nàng cất tiếng nhỏ nhẹ

Và rồi, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại không giữ được bình tĩnh vốn có của mình, gắt gỏng với nhỏ

- Chả sao, và cũng chẳng cần ai đó quan tâm – Tôi nói với giọng hằn học
- Hả - Nhỏ ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn tôi, và sự ngạc nhiên đó lan tỏa đến chỗ thằng Nam, thằng Trung, thằng Ngọc và thằng Tuấn, vì đơn giản là tôi cũng có phần khá giống nhỏ, rất ít gắt gỏng với ai bao giờ
- Sao…Thịnh – Nhỏ nói với giọng ngỡ ngàng

Và tôi im lặng quay mặt đi chỗ khác, mặc kệ nàng nghĩ sao thì nghĩ, nhưng tôi ngu ngơ không hề biết hành động đó lại tạo điều kiện cho thằng Nam tán tỉnh nhỏ.
Tôi giận vì nhỏ đi ăn với thằng Nam, tôi giận vì nhỏ nhìn thằng Nam bằng đôi mắt long lanh dễ thương ấy, tôi giận tôi giận..đến tận lúc đi ngủ tôi vẫn giận không thể ngủ được, trằn trọc lăn lóc hết bên này đến bên kia. Và rảnh rỗi thì sinh nông nổi, không ngủ được thì tôi bày mưu tính kế phá thằng Nam.
Xưa nay tôi vẫn tự tin về trí thông minh vốn có của mình, tôi nhận thấy đối chọi với thằng Nam trên lĩnh vực các môn tự nhiên là sai lầm, vì nó cũng học tốt và ngang ngửa tôi, đọ về trí thông minh nhạy bén nó cũng chả kém gì, vì thế nên tôi suy nghĩ xem tôi hơn nó cái gì. Ăn nói ư, không phải, tôi không thể nói ngọt được như nó, ngoại hình sao, tôi cao 1m69 nó cao 1m72, tôi thua nó tận 3cm, body nó chuẩn hơn tôi nhiều, không ổn, hay là khuôn mặt, cái vấn đề này tôi càng tự ti nữa, vì suốt năm cấp 1 đến giờ bạn bè cùng lớp toàn chê tôi ngố, tôi ngố đến mức nhìn là muốn cười, còn thằng Nam thì sao, nó baby da trắng như trai Hà Nội, haizz. Khó nghĩ quá, suy nghĩ một hồi cũng không được gì, tôi lăn ra ngủ lúc nào không hay
Sáng dậy 6h, đánh răng rửa mặt ăn sáng xong rồi tôi lại đạp xe đến trường, nhìn nhỏ nói cười với thằng Nam mà lòng tôi buồn rười rượi, nhưng mà thằng Nam làm gì để nhỏ cười nói lâu như thế, tôi vào chỗ ngồi gần 10p rồi, hai người vẫn cứ nói chuyện luyên thuyên đủ thứ chuyện, thỉnh thoảng nhỏ còn cười khúc khích nữa chứ, liếc qua bàn nhỏ, thấy cây thước đã được dán ghép lại, tôi hình dung ra cảnh tượng đó
Trưa hôm qua sau khi thằng Trung gây ra chuyện nhỏ có kẹp 2 mảnh thước vào vở, đúng rồi giờ ra về thằng Nam có mượn cuốn vở ấy của vỏ để chép bài, chắc hẳn nó đã dán lại cho nhỏ, hừ, nên nhỏ mới nói chuyện nhiều với nó như thế, chắc nó dán ở nhà rồi lên đưa cho nhỏ. Bỗng cánh tay thằng Nam chìa ra cho nhỏ, chắc nó mượn nhỏ cái gì đấy, tôi chỉ nhìn thoáng qua và chợt dừng lại..” Có mẩu giấy nhỏ trên ngón tay trỏ của nó, nếu nó dán ở nhà rồi đem lên chắc chắn nó sẽ để ý và lấy ra, mẩu giấy nhỏ dính chặt trên ngón tay nó, chứng tỏ nó vừa làm trên lớp, chợt tôi nảy ra một sáng kiến

Chap 8 :

Giờ ra chơi thằng Nam lại rủ nhỏ đi uống nước, và nhỏ đồng ý, tôi chẳng thèm đi theo, xuống bàn của nó ngó nghiêng ngó dọc, hộc bàn không có thì chắc trong cặp có, tôi nhìn quanh, mấy đứa bàn dưới đi xuống căn tin hết rồi, còn mấy đứa bàn trên thì đang học bài, tuyệt, cơ hội đến rồi. Tôi tháo cặp thằng Nam và lần mò, quả nhiên có bình keo 502 trong cặp nó, tôi mở nắp, cười khì vì ý tưởng của mình, nhìn vào trong cặp thấy cuốn vở Hóa cuốn nó và nhỏ Trang, hê hê, kì này để tao xem này sẽ chống đỡ thế nào, tôi bôi một ít lên mặt bìa sau và bìa trước cuốn vở Hóa của thằng Nam và nhỏ Trang, tôi mở hờ nắp đến bình keo chảy ra từ từ dính những cuốn vở nó lại với nhau. Tôi đóng cặp nó, hất xuống đất, giả vờ như gió thổi rớt, xong rồi tôi ung dung bước lên chỗ ngồi, nằm gục xuống bàn giả vờ ngủ “ Tiết sau là tiết Hóa, kiểu gì đi uống nước vào nó cũng sẽ trả vở, kịch hay sắp bắt đầu rồi “. Tôi mường tượng cảnh thằng Nam cố sức giật hai cuốn vở Hóa ra, và cuốn vở Hóa của nhỏ Trang sẽ rách tươm, dù là thằng Nam không cố ý nhưng việc đóng không chặt nắp bình keo để keo chảy ra như thế là lỗi của nó, dù muốn hay không nó vẫn phải nhận. Yeah đúng rồi, mục tiêu đã vào tầm ngắm, tôi cười mỉm khi thấy thằng Nam cùng nhỏ Trang đi vào qua đôi mắt ti hí giả vờ ngủ gục của mình. Tôi thầm suy nghĩ “ Một là mày sẽ vội vàng kiểm tra cặp khi mày thấy nó rớt, hai là mày sẽ hốt hoảng khi phát hiện bình keo vặn lỏng nắp đổ ra, ba là mày sẽ lấm lét khi phải trả vở cho nhỏ Trang, còn cái thứ tư tao sẽ xem mày trả vở như thế nào, mày sẽ giả vờ quên hay là cố giật ra trả, nếu mày giả vờ quên tao sẽ thọt ngay vào là lúc nãy thấy mày có đem vở Trang theo, hê hê kiểu gì mày cũng phải giật ra trả “. Khi thấy thằng Nam gần vào chỗ ngồi, tôi giả vờ tỉnh rồi dang tay thể dục như mọi khi, âm thầm quan sát. Diễn biến tiếp theo quả như trong dự đoán của tôi. Thằng Nam vội vàng chạy về chỗ nhặt cặp lên, nó vội vàng mở chốt cặp ra và xanh lét mặt khi thấy bình keo chảy ra, nó lôi nhanh đống vở trong cặp ra, dốc ngược cặp lại cho bình keo rơi xuống đất, nó nhìn đống vở đã dính cứng lại vì bắt keo, nó hết đưa mắt nhìn Trang rồi nhìn đống vở, nó đứng trơ ra đó vài phút, tiếng trống vào tiết kéo nó thoát khỏi cơn mê. “ Chắc nó đắn đo lắm, chắc nó không trả đâu “, tôi đang chuẩn bị tinh thần thọt vào thì nó ngồi vào chỗ, vươn người lên chỗ tôi thì thầm

- Ê Thịnh, giúp tao với
- Giúp gì ?
- Mày cầm giúp tao 1 cuốn vở nhé
- Vở mà cần cầm giúp sao ?
- Ừ, nó bắt keo nên dính chặt rồi, giúp tao giật ra với
- À ừ - Tôi nói mà mỉm cười trong bụng
- Mày cầm giúp tao cuốn vở này – Nói rồi nó cố banh ra để vừa cho mấy ngón tay tôi giữ được

Tôi liếc nhìn bảng tên cuốn vở “ Vở của thằng Nam, vậy là nó cầm vở nhỏ Trang, càng tốt”

- Được rồi mày giữ chặt nhé tao giật đây
- Ừ được rồi giật đi
- Hai Ba Hey – Cuốn vở bị giật phăng, rách bìa, tuột khỏi tay thằng Nam, nhằm thẳng hướng nhỏ Trang đang quay xuống khi nghe tiếng “ Hey “ lớn tiếng từ miệng thằng Nam

“ Thôi rồi ”, tôi nhăn mặt, không thể nào chụp kịp được.

Chap 9 :

Tôi nhìn theo cuốn vở, đích đến nhắm ngay thẳng hướng nhỏ Trang, tệ hơn nữa là có vẻ sẽ trúng mặt nhỏ, may thay có người kịp với tay đập cuốn vở rơi xuống đất, tôi nghĩ chắc là thằng Trung hay thằng Ngọc, Tuấn gì đó đỡ dùm, định cám ơn thì tôi chết đứng khi nhìn được khuôn mặt của “ ân nhân” cứu Trang 1 vố. Hoàng – một thành viên trong lớp mà tôi chưa chạm mặt nói chuyện lần nào, qua nhận xét sơ bộ của bạn bè, Hoàng hiền lành, xã giao cũng được, tuy rằng cũng nhát và ít nói chuyện, đặc biệt với con gái, tính nó cũng có vẻ hay tự kỷ, tôi thì chẳng thù oán gì với nó, nó cũng có tính cách gần giống như tôi vậy, tuy nó có vài lần mượn dụng cụ hay vở của nhỏ Trang nhưng tôi chẳng giận gì nó, vì cách nói kiểu nó giống kiểu xã giao thông thường chứ không có ve vãn gì, nhưng điều làm tôi đơ như cây cơ há hốc mồm chết đứng như Từ Hải là vì…thằng Hoàng ngồi tận bàn 1 tổ 3, nhỏ Trang lại ngồi bàn 4 tổ 4, sao nó biết chuyện mà lao xuống đỡ được, dù nó có kịp thấy khi cuốn vở sắp tuột khỏi tay thằng Nam thì cũng ko kịp, ngay cả tôi gần sát như vậy mà tôi còn phản xạ không kịp nữa là. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì nhỏ Trang đã lên tiếng cắt đứt sự suy nghĩ của tôi

-Cảm ơn Hoàng nhé – Nhỏ Trang nói nhẹ
-Ừm, không có gì đâu – Thằng Hoàng gật đầu
-Ấy chà, may nhá, Hoàng nó đứng nói chuyện với tui nên kịp cứu nhá – Thằng Trung lên tiếng xen vào
-Cảm ơn mày nhiều – Cả tôi và thằng Nam cùng nói
-Ừ không có gì đâu – Hoàng trả lời, rồi nó kéo tôi xuống cuối lớp, nói luôn với mấy đứa cùng nhóm chỗ tôi là cần bàn công chuyện, tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì
-Thịnh làm vậy là không được – Hoàng nói, nhấn mạnh từng từ
-Làm gì không được – Tôi thắc mắc
-Lục cặp Nam, mở hờ nắp bình keo, dán keo làm dính vở - Hoàng nhấn mạnh từ từ mà tôi toát mồ hôi hột, run rẩy nghe lọt từng từ như từng nỗi sợ cứ cộng dồn thêm
-Hồi…hồi nào vậy ? – Tôi cà lăm luôn
-Cần phải nói rõ chính xác thời gian luôn không Thịnh, trong giờ ra chơi vừa rồi – Hoàng lại tiếp tục nhấn mạnh từng câu từng chữ
-Không, không phải chứ - Tôi trả lời, bây giờ thì tôi thực sự sợ
-Hoàng đi ăn vào thì thấy, Thịnh đừng chối – Hoàng thở dài, mắt nhìn về phía nhỏ Trang và thằng Nam – Có lẽ Hoàng biết lý do, nhưng dù gì thì Thịnh làm vậy vẫn không được

Nói dứt cây, Hoàng đi thẳng lên chỗ ngồi, để lại tôi đứng đó chẳng biết phải làm gì, gãi đầu gãi tai lia lịa cho bớt căng thẳng rồi tôi về chỗ ngồi, lòng hoang mang cực độ. Nếu nó nói ra, Trang sẽ tin nó hay tin mình, khó lắm, hai đứa đều có vẻ hiền lành như vậy, làm sao Trang quyết định được. Nãy tôi thấy nó nhìn nhỏ Trang, kèm câu nói “ Có lẽ Hoàng biết lý do “, chẳng lẽ nó muốn nói với Trang, để Trang cạch mặt mình ra, không được, không thể để nó làm vậy được, và tôi chính thức ghi tên nó vào danh sách đen, cái gai mà tôi phải nhổ cho kì được, phải bịt miệng nó cho kì được, được lắmV.Đ Hoàng, tôi bắt đầu lên kế hoạch, vừa phá đám thằng Nam vừa dò xét, tìm hiểu mưu đồ của thằng Hoàng, và vâng, chính nhờ kế hoạch phá hoại đó mà tôi đã bị thằng Nam gài mìn, và hậu quả cực kỳ tai hại là vừa thi xong HK II năm lớp 10 tôi lập tức “ được “ chuyển chỗ ở mới ngay.

Chap 10 :

Thoắt cái đã 2 tháng trôi qua, 20/11 gần kề, trường tôi tổ chức nhiều hoạt động vui chơi mừng ngày nhà giáo VN, nào là các hoạt động ẩm thực, văn hóa dân gian, đá banh, văn nghệ.v.v., tôi tạm gác chuyện kế hoạch sang một bên và cùng lớp hăng hái tham gia hoạt động, chà buổi lễ thành lập trường 1968 – 200X, góp mặt đông đủ các học sinh trong trường, ở các lớp, tha hồ mà ngắm gái hehe. Tôi đảo mắt một vòng để tia gái, ừm cũng khá ít girl xinh, mà đã xinh thì hầu như toàn hot girl không à, dàn giáo toàn > 1m6 hết hehe, con gái xếp ở trên, con trai xếp ở dưới, tôi lanh lẹ đứng ở giữa nên có thể ngắm được cũng gần như là hơn 2/3 số con gái trong trường rồi, đảo mắt xuống cuối lớp A2, chợt tôi dừng lại ở một nhỏ lớp A2, phải, không ai xa lạ, chính là một trong hai nhỏ tôi mê mẩn hồi xếp hàng nhận lớp đầu năm đây mà, nhưng sao nhỏ lại buồn vậy..!?

Buổi lễ xong, về lớp học bình thường, thấy Trang bước vào với cộc tiền trên tay, ái chà đến giờ phát lương rồi ( hì hì học trường chuyên được 200k 1 tháng đó các bạn ^_^ ), cầm tờ tiền polyme 200k cam cam xanh xanh mà tôi ghiền, yeah, thế là thay được dây số 1 rồi hehe, chờ mãi ngày này ( xin nói thêm là tôi chơi guitar từ năm lớp 7, hì hì tại ba tôi đàn rất giỏi, má từng kể ngày xưa má chết mê chết mệt ba vì ngón đàn điệu nghệ của ba hehe, hè lớp 8 tôi bắt đầu học thổi sáo, harmonica và piano, piano thì đi học, sáo thì ba tôi chỉ, harmonica thì tự tập tành thôi, thành ra khi vào lớp 10 là tôi đã thành thạo guitar và piano, sáo và harmonica cũng thuộc dạng chơi được ). Sau khi phát tiền lương xong, nhỏ Trang thông báo về việc đăng ký các trò chơi cũng như tham gia lễ hội văn hóa dân gian, nhỏ đọc một lô một lốc một hồi tôi chỉ gật gù được cái khoản văn nghệ ( vì tôi đàn hát được ) và bóng rổ ( tôi tập hồi lớp 9 ), đá banh ( chuẩn luôn, từ lớp 5 đã tập tành đá ), còn mấy trò nữ công gia chánh văn hóa dân gian tôi chẳng quan tâm lắm, mỗi lớp sẽ đăng ký một số trò chơi, thường vì các lớp chuyên các môn Tự Nhiên sẽ đăng ký về mấy trò thiên về thể thao hơn ( vì nam nhiều ), còn lớp chuyên các môn Xã Hội hay đăng ký về mấy trò nữ công gia chánh và văn nghệ ( vì nữ nhiều nam ít mà hê hê ). Sau khi tôi trườn lượt qua cho thằng Nam và mấy đứa khác đăng ký trước vì lý do làm lễ mồ hôi, tôi trở thành người đăng ký sau cùng, tôi chẳng ngại ngần gì đăng ký 3 mục bóng rổ, đá banh và văn nghệ, liếc nhìn từ trên xuống dưới
“ Bóng đá 11 đứa đăng ký kể cả tôi, bóng rổ có tôi với thằng Hoàng, Trung, Ngọc, Nam, văn nghệ có Trang và 3 nhỏ nữa, Hoàng, Trung, Nam, Tuấn và tôi, 3 mục đăng ký đụng 2 âm hồn là thằng Nam và thằng Hoàng rồi, chung được với nhỏ Trang một mục “. Tôi nghĩ thầm rồi chuyển tờ giấy nhờ chuyền tay lên cho nhỏ Trang để đi nộp. Từ bữa đó cứ ra về là tôi xách guitar ra tập, tập hăng say, vì lý do rất đơn giản có nhỏ Trang của tôi mà ^_^, river flows in you, kiss the rain, canon, Mariage d'Amour, Romance.v.v. cùng mấy bài đệm hát đang hot hiện nay như Khi cô đơn em nhớ ai, mưa rơi lặng thầm, mưa..v.v. Tôi tự tin là có thể ghi điểm với nhỏ Trang, cứ thế tôi cứ học chính xong rồi học thêm, xong rồi rảnh rang ở nhà là lại tập đàn. Chờ mấy ngày lễ giao lưu mừng 20/11 sắp đến, mà tôi không ngờ rằng cuộc đời tôi lại xoay ngoặt một bước trong chính những ngày đó, tôi không thể ngờ được rằng, tôi sẽ rung động, vì một người khác, không phải là nhỏ Trang..!
Chap 11 :

Các trò chơi và nữ công gia chánh thì diễn ra ở khu triển lãm Metro, trừ đá banh và bóng rổ thì tổ chức ở khu thể thao Quân Khu V, lễ hội văn hóa dân gian thì chờ trường thông báo địa điểm sau. Và công việc được phân công như sau :

-Con trai các lớp chuyên Toán Lý Hóa Sinh Tin ( thường vì số lượng nhiều hơn ) làm xong cổng trại của mình thì qua giúp các lớp chuyên Văn Anh.v.v. ( vì phần đông là con gái mà ) còn lại dựng cổng trại, cũng tốt, có thêm dịp tia gái đẹp
-Con trai các lớp chuyên Toán Lý Hóa Tin phụ thầy xách nước, làm cổng chính, dựng trại của thầy cô, còn tụi con trai lớp chuyên Sinh thì treo đèn trên cổng chính thôi , ôi đệch bất công
-Con trai các lớp chuyên Toán Lý Hóa Sinh Tin phải đi treo đèn trên cổng trại cho các lớp chuyên khác sau khi dựng xong cổng chính, xách nước.v.v ở trên rồi mới về lớp hoàn thành việc trang trí cổng trại của mình

Xong xuôi hết công việc, trời cũng đã xế chiều, bọn tôi mệt phờ người về lớp ngồi, nhỏ Trang ra quan tâm hỏi thăm, tôi cũng mừng, nhưng nhỏ đưa chai nước cho thằng Nam nói nói gì đó làm nó cười tươi chạy đi, tôi quặt hướng khác rẽ vào nhà vệ sinh trong căn phòng kính để rửa mặt, có lẽ tôi cần ít nước mát để bình tĩnh hơn, vừa đi vừa mải nghĩ về cái việc mà nhỏ Trang nói với thằng Nam, chuyện gì được nhỉ, tôi vô tình đụng phải một người, cả hai cùng té, mà tư thế của tôi lúc đó mới hài chứ, hai tay chống hai bên đầu của đối tượng, mặt gần sát. Tôi điếng hồn nhận ra đối tượng là ai, nhỏ A2 hôm bữa, tôi hoảng hốt đứng bật dậy, miệng ú á ú ớ cố gắng nói ra tiếng xin lỗi :

-Cho…cho mình…xin lỗi – Tôi nói với giọng run run
-Ừm, không có gì đâu, lần sau cẩn thận hơn nhé bạn – Nhỏ nói mà khuôn mặt lạnh băng, chỉ có đôi mắt buồn sâu thẳm đang nhìn chính diện tôi, rồi nhỏ đi lướt qua
-Ơ, à ừ - Tôi ấp úng trả lời

Vào nhà vệ sinh rửa mặt sạch sẽ rồi, tôi tháo kính ra lau sơ qua cho sáng, mập mờ trong hai mắt kính là cặp mắt của tôi, chẳng biết có phải do tôi ấn tượng với nhỏ quá hay không, mà tôi nhìn thấy trong mắt kính là đôi mắt của nhỏ, phải, một đôi mắt buồn, sâu thẳm chất chứa nhiều nỗi niềm.
Giật mình vì có tiếng gọi, ra là tiếng thằng Hoàng

-Sao đứng như trời trồng thế Thịnh ? – Hoàng hỏi – Lại suy tư gì à ? – Hoàng nói mà nhấn mạnh 2 từ suy tư làm tôi đâm chột dạ
-Gì…gì chứ. Tại đang mệt nên đứng xả hơi chút thôi mà, thôi Thịnh về lớp đây – Tôi nói rồi nhanh chóng chuồn ra cửa đi về lớp, cố gắng tránh cặp mắt dò xét của thằng Hoàng

“ Để nó nắm được thóp của mình, khó chịu quá đi “ – Tôi nhăn trán suy nghĩ trên đường về đến trại của lớp mình. Và vừa về đến lớp là cảnh thằng Nam đang chuyện trò vui vẻ với nhỏ Trang, nhỏ thi thoảng còn cười híp mí, đôi mắt long lanh xem chừng đáng yêu lắm, ừ, đôi mắt, tôi lại chạnh lòng nghĩ đến nhỏ A2, cái cảm giác bực bội vì thằng Nam đang nói chuyện vui vẻ với nhỏ Trang dần được thay thế bằng cái cảm giác tò mò khó hiểu với nhỏ A2 chưa biết tên kia. Tôi vào trại, ngồi phịch xuống suy nghĩ “ Có vẻ nhỏ rất cô đơn, giống như mình vậy “, đang suy nghĩ thì có tiếng thầy CN gọi lớp tập trung ăn cơm, tối nay văn nghệ và đốt lửa trại xem như mở màn cho những trò chơi vào ngày mai

-Thây kệ, ăn đã, đói rồi – Tôi lẩm bẩm rồi bước ra ngoài nhận cơm

Chap 12 :

Chọn đại một hộp cơm, tôi ra sau trại lớp mình, ngồi ở bậc gờ hè đường, ăn như chiếm hạm vì mệt, thầy cũng hiểu tâm lý học trò ghê á, 20 nam nên thầy mua thêm 20 hộp nữa, thành ra là 47 hộp, thầy bảo nếu ai ăn được nhiều cứ ăn, còn dư thì bỏ, không sao. Hehe và tôi ung dung quất một phát 3 hộp trong ánh mắt ngạc nhiên của mấy thằng bạn, vì dáng tôi dong dỏng cao, gầy gầy hẳn nó nghĩ tôi ăn ít lắm, nhầm rồi cưng ạ . Đặt vỏ hộp cơm thứ 3 xuống, tôi quay vào trại định kiếm miếng dưa hấu tráng miệng thì thấy nhỏ A2 kia đang ngồi ăn. Chậm rãi, từ tốn là những gì tôi có thể phát biểu khi nhìn thấy nhỏ lúc này, ừ, khác hẳn với tôi, đói là tôi ăn, không đói thì có ép cũng không ăn, mà khi đói tôi ăn như gió, vèo một phát ăn đến no thì thôi, lắm lúc bị má la chỉ vì kiểu ăn hộc tốc ấy, má sợ tôi nghẹn, mà có lúc tôi nghẹn rồi ấy chứ . Tôi muốn hỏi tên nhỏ lắm mà không dám bắt chuyện, thở dài một tiếng, tôi vào trong lều trại, lấy miếng dưa hấu ăn cho đỡ khát rồi gối đầu lên chiếc ba lô của tôi, nghỉ ngơi một lúc, dù gì tối nay tôi cũng phải lên đàn hát mà, nghĩ đến lúc mình trổ tài dưới bao ánh mắt ngưỡng mộ của tụi bạn cùng khối mà tôi cười khì, cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Buổi diễn bắt đầu bằng tiết mục thời trang, tất nhiên tôi và nhỏ Trang có mặt trong đội diễn rồi, thằng Nam và thằng Hoàng cũng diễn với 2 nhỏ khác trong lớp, giờ đến phần hồi hộp nhất, bắt cặp. Phải, không phải là hồi hộp khi đứng trên sân khấu biểu diễn, mà là hồi hộp chờ đợi, hi vọng…hi vọng nhỏ Trang sẽ chọn tôi, Nam cao 1m72, tôi cao 1m69, nhỏ cao 1m64, tôi nghĩ nhỏ sẽ chọn tôi vì đứng với tôi sẽ hợp hơn. Oh, nghĩ là một chuyện, hiện thực lại là một chuyện khác, nhỏ Trang chọn Nam, khỏi phải nói cũng biết tôi bực bội thế nào, cặp đã được chia, vì là lớp A1 nên lớp tôi diễn đầu tiên, Hoàng lên trước, tôi lên thứ nhì và thằng Nam lên cuối cùng, bên kia nữ cũng vậy, nhỏ Hằng, nhỏ Chi xong rồi đến nhỏ Trang. Ba nữ bên kia và hai thằng nam bên này chắc đang hồi hộp lo sợ, tôi có lẽ cũng đã hồi hộp, lo sợ, nhưng nghĩ đến cảnh thằng Nam với nhỏ Trang lên bắt cặp với nhau, tay trong tay khiêu vũ một đoạn bài hát là cái cảm giác bực tức nó lấn át hết cả rồi. Ông cha ta từng nói “ Giận quá mất khôn “, và vâng, tôi đã mất khôn thật, không những hại cả lớp A1 bị cười cho thúi mặt, mà còn chính thức tuyên chiến với thằng Nam, trên mọi mặt trận. Lúc chuẩn bị từng cặp lên diễn, tôi giả vờ buộc lại dây giày của mình và lén…buộc hai dây giày thằng Nam lại với nhau.

Chap 13 :

Tôi mỉm cười bước lên sân khấu, không quên liếc về phía thằng Nam chờ điều dĩ nhiên sẽ đến xảy ra. Nếu nó đi bước dài, nó sẽ ngã ngay khi đi vài bước đầu tiên, vì tôi buộc với khoảng cách vừa phải, nên nếu nó đi bước nhỏ, nó sẽ không vấp ngã, nhưng khi bước lên cầu thang nó sẽ ngã thôi. “ Không điều thứ nhất thì điều thứ hai “, tôi lẩm bẩm chờ đợi khi đã bước lên sân khấu, đứng cạnh nhỏ Chi, và rồi…

“ Ầm, rầm rầm “, một tiếng ngã vang lên, chiếc cầu thang di động để biểu diễn văng một nơi, thằng Nam ngã sõng soài trên mặt đất, bộ đồ ca sĩ chính hiệu bị lem luốc hết, nó nhăn nhó không hiểu chuyện gì xảy ra, bên dưới là hàng loạt những tiếng cười nói chê bai vang lên, và tôi để ý nhỏ Trang ở góc bên kia cầu thang di động đang tỏ vẻ lo lắng cho thằng Nam. Thằng Nam nhấc chân lên, nó thấy vướng ở chân, nhìn xuống nó thấy hai chiếc giày đã bị buộc dây vào nhau. Và tất nhiên nó sẽ biết thủ phạm là ai, nó đưa đôi mắt đầy sát khí lên nhìn tôi, nó với tay tháo dây ra, buộc lại, và tiết mục của lớp tôi bị dời đến cuối cùng vì lý do kỹ thuật. Tôi đi xuống, vờ như không biết gì cả, vừa bước xuống dất đã nghe giọng nó gằn :

-Mày được lắm, chuyện này không xong đâu – Thằng Nam gằn giọng
-Chuyện gì là chuyện gì, chuyện mày té ấy hả - Tôi chẳng tỏ vẻ gì là biết lỗi cả, càng chêm thêm dầu vào lửa
-Được, mày cứ để đấy – Nói rồi nó đi thẳng vào nhà vệ sinh

Tôi nhìn theo nó, vừa cười vừa nghĩ thầm “ Mày sẽ làm gì được tao “
Buổi biểu diễn thời trang kết thúc, nhưng lớp tôi có nhiều khả năng sẽ là lớp ít điểm nhất vì trục trặc kỹ thuật nghiêm trọng, để vớt vát lại một chút danh dự thì trong phần văn nghệ lớp tôi phải đạt điểm số cao, tôi thì thập phần tự tin với trình guitar và hát hò của mình, nhưng mỗi lớp chỉ được chọn 3 tiết mục,1 tiết mục song ca, 1 tiết mục đệm và hát, 1 solo bằng nhạc cụ, nhỏ Trang chọn thế và lớp tôi theo như thế. Đương nhiên lớp trưởng sẽ là người chọn ra người lên diễn và ca khúc biểu diễn, vâng, và cái kết quả khiến tôi muốn ói máu chết luôn

- Tiết mục đầu tiên là song ca của nhỏ Trang và thằng Nam với ca khúc “ Mái Trường ”
- Tiết mục thứ hai là tôi đệm và thằng Nam hát ca khúc “ Khi cô đơn em nhớ ai “
- Tiết mục cuối cùng là của tôi, và tôi cũng chưa biết mình sẽ solo bài nào, chỉ biết là tôi sẽ lên biểu diễn thôi

Và bắt đầu lượt từ 10A1 đến hết và quay ngược lại.

-Xin mời em N.H.Nam và L.N.T.Trang lên trình bày ca khúc “ Mái Trường “ – Tiếng MC dõng dạc
-Tuổi học trò qua đi, cùng với những tiếng cười
Cùng với những phút giây nô đùa
Và đôi khi, lệ buồn cũng rơi

Ngày từng ngày rồi thời gian qua mau lòng vẫn mãi khắc ghi!
Ngày tháng đó chúng ta bên nhau
Cùng đùa vui bạn bè mến thương

Tôi chỉ nhìn và cổ vũ lấy lệ, ừ ở trên đó thằng Nam nắm tay nhỏ Trang và đưa mắt đá đểu tôi ở dưới này, tôi bực lắm.

-Xin mời em N.T.H.Hạnh lên trình bày ca khúc “ Mong Ước Kỉ Niệm Xưa “
-Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm
Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến yêu ơi vẫn còn nhớ lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt mong nhớ thiết tha,
Nhớ bạn bè nhớ mái trường xưa.

Đặt bàn tay lên môi giữ chặt tiếng nấc nghẹn ngào
Thời gian sao đi mau xin hãy ngừng trôi
Vẫn mãi luyến tiếc khi đã xa rồi,
Bạn bè ơi vang đâu đây còn giọng nói tiếng cười.
Những nỗi nhớ niềm thương gửi cho ai.


Tôi còn chưa hết bất ngờ vì ca khúc này thường chỉ hát vào năm cuối cấp, còn bây giờ mới đầu năm cấp 3 thì đã ngơ ra vì ngạc nhiên vì chính nhỏ A2 ấy lại trình bày ca khúc. Tôi nghe nhỏ hát như đang muốn quay về thời cấp 2 của mình, ừ, tuy rằng tôi ít xã giao nhưng năm cấp 2 tôi cũng quen được khá là nhiều bạn, bạn thân thì được 1 đứa, còn lên cấp 3 đã được gần nửa kì học mà tôi cảm giác mình còn lạc lõng bơ vơ, thời cấp 2 ấy sao vui vẻ hạnh phúc quá. Tôi cứ thế đứng trân nhìn nhỏ hát cho đến khi tràng vỗ tay của mọi người ở dưới vang lên.
“ Những nỗi nhớ niềm thương..gửi cho ai “, tôi nghe nhỏ hát chùng xuống đoạn này, không biết có phải tôi tưởng tượng hay không, nhưng tôi cảm thấy rằng nhỏ cũng rất cô đơn thì phải, nhất là khi nhìn vào đôi mắt ấy
Nhỏ đi xuống sân với những bông hoa trên tay, ừ nhỏ đẹp, ừ nhỏ hát hay, ừ nên nhỏ nhiều người theo đuổi, chuyện đấy bình thường mà, nhưng sao tôi thấy khó chịu đến vậy nhỉ ?
Và tôi dám cá rằng từ nhỏ đến ngay bây giờ, tôi chưa bao giờ làm được như thế này, khi nhìn vào đôi mắt buồn mê hoặc ấy, tôi không ngại ngần đến bắt chuyện làm quen với nhỏ

-Ừm, hát hay lắm bạn – Tôi bước đến gần nhỏ và lên tiếng
-À ừm, mình cám ơn – Nhỏ cám ơn mà không quay sang nhìn tôi
-Nhưng sao bạn lại hát bài này, mình thấy bài này hay hát vào năm cuối cấp hơn
-“ Hay “ chứ không phải luôn như vậy, có thể có ngoại lệ mà
-À ừ, nhưng tớ thấy có vẻ như bạn rất quý và nâng niu những kỉ niệm năm cấp 2 thì phải, chắc bạn muốn trở lại thời đó lắm

Và đến đây thì nhỏ quay qua nhìn tôi, nhỏ nhíu mặt, vẫn khuôn mặt lạnh băng và đôi mắt buồn, nhỏ lắc đầu rồi xoay người đi về trại của lớp A2

-Mình có một bài hát muốn tặng bạn, chờ mình ở lượt văn nghệ thứ 3 nhé, mình rất mong bạn nhận – Tôi cố nói với theo

Nhỏ không nói gì, vẫn rảo bước về lớp. Tôi mỉm cười nhìn theo, phải rồi, sẽ là bài hát ấy, “ you are not alone “ của Michael Jackson solo bằng guitar.

Chap 14 :

Tôi xách cây đàn guitar và harmonica bước lên chỗ ngồi vào vị trí, thằng Nam cũng cầm mic bước đến, tôi đoán mập mờ được rằng nhỏ Trang biết tôi và thằng Nam hằn học nhau, nên nhỏ muốn 2 thằng làm hòa đây mà. Hừ, quả là oan gia ngõ hẹp, tôi và nó lại phải đứng chung với nhau trên một sân khấu, lại phải hỗ trợ nhau, thằng Nam cũng chẳng có vẻ gì là muốn hợp tác với tôi cả, nhưng tình thế ép buộc, nếu còn thất bại thảm hại ở đợt văn nghệ này thì buổi xếp hạng tối nay chắc chắn lớp tôi bét, tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt đệm cho nó hát

-Khi em thấy cô đơn lòng em..anh mong bước chân ta về chung = điệu thổi harmonica

Trải nhẹ 5 dây, thằng Nam vào bài

- Từng giọt mưa long lanh xôn xao,
Để mộng mơ trong em bay cao,
Em đâu biết tình này dạt dào.
Phố xá thênh thang dáng ai về mơ lúc vai kề,
Vẫn thấy miên man từng đêm những cơn mê.

Nhẹ nhàng ru trong đêm thâu,
Lung linh cơn mưa ngâu,
Mưa gieo mãi làm gì giọt sầu.
Hỡi trái tim cô đơn lạc loài hãy nở nụ cười
Để thấy quanh em tình yêu vẫn có đôi...

Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay chúc mừng, tôi nhẹ nhàng đứng dậy, phủi phủi ống quần, tôi xách đàn và harmonica xuống, kẹp luôn chiếc mic kê xuống luôn.

-Hay quá nha, Thịnh và Nam đúng là tuyệt thật đấy – Nhỏ Trang lên tiếng khen ngợi
-Hi hi, có gì đâu – Thằng Nam cười tươi
-À ừ, mình về lớp chút nhé – Tôi lủi thẳng về trại lớp, cố ý tránh mặt Trang

Kết thúc đợt thứ 2, đợt thứ 3 bắt đầu, và tôi sẽ mở màn đầu tiên, xách cây Lakewood số 7 lên, tôi ngồi vào vị trí, phải rồi, bắt đầu rồi đây, tôi nín thở để giữ bình tĩnh

-Vâng, bài hát này tôi xin tặng 1 bạn hiện đang học ở lớp A2, tôi thấy bạn ấy khá cô đơn, và tôi cũng đã từng như vậy ( mặc dù ngay lúc này đây, tôi rất muốn nói rằng tôi cô đơn, nhưng nhỏ Trang ở đó đang nhìn lên, nếu nói vậy thì tôi chẳng xem nhỏ là bạn, như vậy không được ), tôi muốn gửi đến bạn ấy bài hát này cùng 1 lời ngỏ, liệu chúng ta có thể là bạn được không ? Vâng và tôi xin trình bày bài hát “ you are not alone “ của Michael Jackson bằng guitar solo

Và tôi bắt đầu vào nhịp đầu tiên, rồi tiếp theo, cứ thế cứ thế, tôi hòa vào bài hát như chính tấm lòng của tôi vậy, phải, tôi rất muốn được làm bạn với nhỏ, thiên thần có đôi mắt buồn ấy.
Hoàn thành xong bài hát, tôi từ từ đứng dậy, tiếng vỗ tay từ A1 lẫn A2 vang lên giòn giã, các lớp khác cũng hưởng ứng theo, tôi đưa mắt nhìn quanh, kia rồi, Hạnh đang đứng ở đấy, nhìn tôi gật đầu, tôi mỉm cười gật đầu lại, nhỏ mỉm cười rồi quay mặt bước đi, đúng rồi, nhỏ mỉm cười, nụ cười thật đẹp biết bao. Tôi đi chầm chậm về lều trại của lớp, vừa nhớ lại nụ cười ấy, một nụ cười đẹp, thánh thiện trên khuôn mặt đáng yêu như thiên thần, và đôi mắt buồn sâu thẳm ấy như vơi đi được phần nào nỗi buồn, không hiểu sao tôi thấy vui lắm
Bất ngờ hơn nữa khi nhỏ đang đứng ở trước cửa lều trại lớp tôi, tay nhỏ cầm chai nước suối Lavie, nhỏ đưa cho tôi chai nước và lên tiếng hỏi

-Bạn tên gì ?
-À, mình tên Thịnh
-Ừm, mình tên Hạnh
-Ừ ừm
-……
-……

Cả hai đều không nói gì, tôi và nhỏ nhìn nhau, mắt chạm mắt, đôi mắt buồn ấy đang ở trước mắt tôi đây, thật gần, mà sao tôi thấy xa vời quá, lòng tôi chợt dâng lên một cảm xúc không rõ ràng, mà tôi vào lúc ấy chỉ nghĩ rằng mình muốn làm bạn với nàng, muốn xoa dịu bớt đi nỗi cô đơn ấy

-Vậy, chúng ta có thể làm bạn không ? – Tôi hỏi và chờ đợi

Vài giây trôi qua với tôi như hàng thế kỷ, nhỏ lặng yên nhìn tôi, tôi nhìn nhỏ, đôi môi nhỏ mấp máy, như muốn nói ra điều gì đấy, và tôi thề rằng nếu lúc ấy có thằng nào con nào phá đám tôi sẽ không nhịn, tôi sẽ xử cho đứa đó một trận nên thân. Và rồi cái chân lý không may ấy lại xảy ra, nhỏ chưa kịp nói câu trả lời đã có một giọng khác chen vào. Tôi thề, tôi thề, tôi thề rằng nếu là người nào khác, tôi sẽ thực hiện cái lời thề ở trên ngay. “ Gì chứ, sao lại là em chứ Trang “ - Tôi nhăn nhó

-Thịnh đang làm gì đấy ? Ủa, Hạnh hả, qua đây có chuyện gì không ? – Nhỏ Trang hỏi
-À cũng không có gì đâu, mình muốn cám ơn bạn Thịnh đây thôi mà, thôi mình về nhé – Nhỏ trả lời rồi nhìn tôi và Trang
-À ừm – Tôi bối rối trả lời
-Ừ Hạnh về đi – Trang nói
-Ừm, mình về - Nói rồi nhỏ quay người bước về lều trại lớp mình

Tôi ngán ngẩm vì chưa kịp nghe câu trả lời của nhỏ Hạnh thì đã phải chống đỡ với nhỏ Trang, haizz, thiệt là xui mà >”

-Hay ha, lên biểu diễn sẵn tiện làm quen luôn cái Hạnh A2 luôn ha – Trang nói nhỏ, mà sao tôi nghe thấy có cảm giác lành lạnh sống lưng
-Không, đâu có…à…ừ thì – Tôi gãi đầu gãi tai, chống chế yếu ớt
-Ừ thì mình để ý bạn Hạnh ấy, và mình muốn làm quen, phải không ? – Nhỏ Trang tiếp tục
-Ấy, muốn làm quen thì có, chứ để ý thì đâu có đâu – Tôi giật mình
-Thật à – Trang nheo mắt
-Thật…thật – Tôi run run trả lời
-Chà, lời ngỏ, nghe thân mật trịnh trọng quá ha – Nhỏ chưa tha cho tôi
-Ơ, cái này – Và lần này thì tôi chết đứng “ Chết mẹ, lỡ lời rồi, nói nhầm lời ngỏ “
-Không nói được tức là chấp nhận rồi đấy – Nhỏ lên tiếng với vẻ bực dọc rồi bước qua người tôi đi vào lều

Tôi thì vẫn đơ ra đó, vai vác đàn, tay trái cầm chai nước, tay phải đang để thả lỏng tự do.
Lần đầu tiên tôi tiếp chuyện được với nhỏ Trang lâu như vậy, và cũng là lần đầu tiên tôi biết đối đáp với con gái khó khăn như thế nào, bằng chứng là tôi đã bị kê nguyên tủ đứng vào miệng.
Về Đầu Trang Go down
doc truy
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: khoảng lặng (15-20)   October 8th 2012, 14:38

Chap 15 : Hiểu lầm

Tiếng thằng Nam và thằng Hoàng làm tôi giật mình, thoát khỏi cảnh đóng vai khúc gỗ và mớ hỗn độn suy nghĩ trong đầu

- Về thôi mày – Thằng Hoàng lên tiếng
- Trốn ra đây chứ đau bụng đau bão gì, kiếm cớ ra gặp em Trang thôi – Thằng Nam đá đểu

Nhưng giờ đây tôi không còn tâm trí đâu để thọt lại với thằng Nam nữa, tôi lê từng bước chân nặng nhọc tiến về lều trại của lớp mình, để lại đằng sau là thằng Hoàng đầy ngạc nhiên và thằng Nam đang mỉm cười đắc thắng.

Tôi đi vòng ra đoạn đường phía sau lều trại của các lớp, vừa để tránh mặt 2 thằng Hoàng và Nam, vừa không muốn bị ai làm phiền cả, nhất là thằng Nam, vì tôi tin rằng nếu bắt gặp tôi trên đường đi về lớp kiểu gì nó cũng sẽ kiếm cớ chọc phá đá đểu tôi cho xem. Và một lý do để tôi đi con đường này là vì tôi cảm thấy lòng mình thanh thản hơn, vơi bớt đi phần nào nỗi buồn mà tôi cũng không biết là tại sao nữa. Tôi rảo bước đi chầm chậm, vừa nhìn ngắm cây cỏ ở bên trái con đường, dù rằng tôi đang rất thắc mắc về câu nói đó của nhỏ Trang, nhưng tôi cố dằn lòng xuống để không phải suy nghĩ nữa, căng óc để đối chọi với 20 câu hỏi “ Rung chuông đồng “, lại phải hoạt động hết công suất của não bộ để tính đường lùi với cái giá quá đắt này, cộng thêm hai sự giận dữ của 2 nàng Trang và Hạnh, thật sự tôi mệt mỏi quá rồi.

Cái gì đến thì sẽ đến, dù có không muốn cũng phải chấp nhận, vâng, dù rằng lúc này tôi chẳng muốn phải về lại lều trại của lớp mình chút nào cả, nhưng mà 16h là đến phần thi của lớp tôi rồi, mà tôi lại là nhân tố quan trọng nhất của phần thi này, phần thi “ Mật thư nhanh chậm “.

Đưa tay trái lên, tôi nhìn vào chiếc đồng hồ điện tử đang đeo trên tay : 15h27, vậy là còn khoảng 23p nữa là phải tập trung ở trước cổng trại của lớp để tham gia cuộc thi rồi. Tôi đưa tay vuốt những giọt mồ hôi đang lăn dài trên mặt, ngẩng nhìn bầu trời trong xanh đã tắt nắng, phải rồi, gần qua mùa đông rồi còn gì, thời tiết này mà đi dạo thì quá tuyệt rồi. Tôi tận hưởng từng cơn gió mát thổi qua, bước tiếp về phía trước, mà không biết rằng, sau lưng tôi đang có một người đang bước theo.

Đến đoạn giao nhau với một con đường khác cắt ngang qua, tôi đưa tay nhìn đồng hồ : 15h37p, vậy là mất 10p vừa đi vừa ngắm cảnh, giờ về lại lều trại lớp mình là khoảng 15h47 đến 15h50, thở dài một tiếng, tôi quay người lại định bước về lớp thì..ập vào mắt tôi là hình ảnh nhỏ Hạnh, chẳng biết phải nói thế nào nữa, hai tay nàng đan vào nhau, cứ ngó qua ngó lại, bối rối không dám nhìn thẳng vào tôi, như việc bị tôi phát hiện là nàng bám theo mình là một tội lỗi rất nặng không bằng.
Tôi bật cười lớn với cái điệu bộ của nàng, nàng thì càng bối rối hơn khi thấy tôi cười lớn tiếng như vậy, khoảng vài phút sau, khi thấy cái điệu bộ phụng phịu giận của nàng, tôi tự dưng lại nổi hứng…chọc nàng chơi

- Sao mà theo dõi tôi vậy cô nàng, có chuyện gì cần nói riêng hở ?
- Đâu, đâu có đâu, Hạnh…tình cờ đi dạo thôi mà – Nàng bối rối chống chế
- Ey da, Thịnh là Thịnh thấy rồi đó nha, đừng có chối nha – Tôi nhại lại cái kiểu nói tinh nghịch của nàng, kèm theo cái mặt gian gian
- Hạnh.. – Nàng chỉ nói lên được từ đó, rồi cúi gằm mặt xuống, chẳng dám ngẩng lên nhìn tôi nữa
- Hi hi, Thịnh giỡn đó, cúi mặt hoài à, ngẩng lên nói chuyện đi – Tôi chẳng hẹp hòi gì mà phải phạt nàng thêm nữa
- Hì, ừm – Nàng ngẩng mặt nhìn tôi cười tươi, nhưng vẫn còn đỏ hồng mặt vì ngại ngùng

Bất giác tôi mỉm cười, vì nhìn nàng bây giờ xinh lắm…vẻ lạnh lùng khó gần ngày nào giờ đã được thay bằng vẻ trẻ con đáng yêu, tôi chẳng ngần ngại rủ nàng đi dạo cùng, và nàng cũng chẳng ngần ngại mà đồng ý đi chung với tôi, hai chúng tôi đi sóng đôi trên con đường cắt ngang vừa nãy, có vẻ nàng chẳng giận tôi chuyện tôi tự nguyện cất chuông với nhỏ Trang, vì nàng nói chuyện với tôi vui vẻ lắm, điều này làm tôi như tan biến hết mọi mệt mỏi. Hai đứa tôi đi được một đoạn thì nàng chợt lên tiếng

- Mình đi nhanh đi Thịnh, Hạnh còn về cổ vũ cho mấy bạn trong lớp tham gia cuộc thi nữa
- Cuộc thi gì cơ ? – Tôi thì vẫn đang lâng lâng vì được đi dạo chung với nàng, lại được nàng bắt chuyện cởi mở nữa
- Cuộc thi “ Mật thư nhanh chậm “ ấy, Hạnh chẳng muốn đi chút nào, nhưng mấy đứa nó nài ép quá, tụi nó bảo làm lớp trưởng mà chẳng nhiệt tình gì cả, nên miễn cưỡng Hạnh phải đi cổ vũ nè
- Chết rồi – Và tôi nghe đến đây thì mới giật mình vì quên béng mất cái vụ này

Nhìn đồng hồ 16h17p, vậy là cuộc thi đã diễn ra rồi, tôi vội nói với nàng

- Thịnh về trước đây, quên mất là còn phải tham gia cuộc thi này

Rồi tôi hộc tốc chạy về, nàng cũng cuống cuồng chạy theo sau, chạy được một đoạn tôi chợt nghe tiếng kêu của nàng

- Á

Tôi quay lại, nàng đang nằm trên lòng đường, có lẽ vì chạy nhanh quá nên bị té, tôi vội vàng quay lại

- Có bị sao không Hạnh ? – Tôi lo lắng
- Chắc bị trật chân rồi, đau quá – Nàng nhăn nhó

Và lúc đó tôi chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều, tôi nói ngay như phản xạ

- Để Thịnh cõng

Tôi cúi người xuống để nàng lên, nhưng nàng vẫn còn dè dặt

- Hạnh, Hạnh sợ… - Nàng nói với giọng run run
- Không có sợ sệt gì nữa, giờ phải nhanh chóng về phòng y tế xem thế nào – Tôi nói như nạt
- Ừ, được rồi – Nàng nghe theo răm rắp

Tôi cõng nàng về, về đến chỗ trại là biết bao ánh mắt đổ dồn về phía hai đứa tôi, có lẽ là nàng ngại ngùng, vì nàng áp sát mặt vào lưng tôi như để tránh né nhiều cái nhìn của đám bạn, còn tôi, tôi mặc kệ, tôi lờ đi tất cả, giờ trong lòng tôi chỉ nghĩ được một điều duy nhất, đó là nhanh chóng đưa nàng đến phòng y tế càng nhanh càng tốt. Tôi đi ngang qua chỗ nhỏ Trang, nhỏ ngạc nhiên nhìn hai đứa tôi, rồi xen lẫn trong ánh mắt ấy là sự giận dữ, tôi rất muốn giải thích, nhưng giờ việc đưa Hạnh đến phòng y tế quan trọng hơn, tôi im lặng cõng Hạnh đi tiếp, để lại Trang vẫn đang đứng đó nhìn hai đứa tôi bước đi, với một sự hiểu lầm càng lúc càng tăng, có lẽ vậy.

Chap 16 : Anh hùng sa cơ pt1

Tôi cõng nàng đi vào phòng y tế, vừa bước vào phòng là chị y tá (vì tôi thấy chị còn khá trẻ, chắc là thực tập) đã vội vàng chỉ giường để tôi đặt nàng xuống. Vừa đặt nàng xuống giường là chị y tá đã hỏi han ngay

- Em bị làm sao vậy ?
- Dạ, bạn ấy bị trật chân ạ - Tôi trả lời giúp nàng, vì nàng vẫn còn ngại ngùng lắm
- Ừ, vậy em cứ ngồi đi, khoan nằm vội, lát bác sĩ tới ngay đấy
- Ủa, thưa chị, vậy bác sĩ đi đâu vậy ạ ?
- Cô ấy đi lấy cơm em à, em cứ ngồi đây đi, để chị đi gọi cô ấy cho
- Vâng ạ, em cám ơn chị

Chị y tá nhanh chóng đi ra ngoài, để lại trong căn phòng rộng rãi với 3 chiếc giường trống trải, 1 chiếc giường nàng nằm là 2 đứa tôi. Có vẻ nàng còn khá là ngại vì sự việc lúc nãy, nên nàng cứ quay mặt vào phía trong, chẳng dám quay ra ngoài nhìn tôi, tôi thì vẫn nhìn nàng lo lắng

- Bác sĩ tới rồi đây – Tiếng chị y tá nói làm tôi giật mình
- Dạ, con chào cô ạ - Tôi và nàng cùng nói
- Ừ, được rồi, con cứ ngồi vậy đi – Bác sĩ nói với nàng rồi quay sang tôi – Con ra ngoài một lát được không ?

Tôi hiểu ý, vì chiếc quần jean của nàng đã rách bươm, lại bám đầy cát bụi, chắc chắc là phải thay rồi

- Dạ, con cũng đang có việc ở lớp, con xin phép về lớp luôn ạ - Tôi nói với bác sĩ, rồi tôi quay sang chị y tá
– Em chào chị ạ, em về

Tất nhiên tôi không quên chào nàng rồi

- Thịnh về nhé, lát..Thịnh đem cơm lên cho Hạnh nhé
- Ừm, Thịnh còn tham gia cuộc thi nữa đó, về nhanh đi, đi cẩn thận nhé – Nàng dặn dò
- Ừ, Thịnh biết rồi

Tôi vội vã chạy như bay về chỗ cổ vũ của lớp mình, nơi tôi biết chắc chắn đang có một người sắp có hình phạt dành cho mình. Đến nơi, tôi đang thấy nhỏ Trang đứng cổ vũ, bên cạnh là thầy CN của lớp tôi, thấy tôi, nhỏ Trang nói trách

- Chà, đi dạo tâm tình sướng quá nhỉ, quên luôn cả cuộc thi rồi
- Đâu có, Thịnh cõng Hạnh lên phòng y tế mà, nãy bắt gặp Hạnh bị té – Tôi nói ngay
- Trời, vậy sao, thế cho Trang hỏi, Thịnh cõng Hạnh từ con đường phía sau về, vậy chẳng phải là đi dạo sao ? – Nhỏ giả vờ hỏi
- Ừ, thì Thịnh đi dạo, tình cờ gặp Hạnh thôi – Tôi đáp ngay
- Vậy à, tình cờ hay cố ý ? – Nhỏ bỏ ngỏ lời nói, tôi thấy giọng nhỏ giận lắm rồi
- Thịnh – Tôi chưa kịp nói tiếp thì thầy đã nói xen vào
- Thôi nào hai đứa, có chuyện gì từ từ nói, đang cổ vũ lớp mà lại cãi nhau là sao – Thầy nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chất đe dọa, tôi và nhỏ lập tức im bặt ngay

Vài phút sau là thằng Nam đang vội vàng chạy đến chỗ nhỏ Trang đang đứng, vừa thở dốc vừa nói vội

- Trang ơi, giải giúp Nam mật thư này với – Nó chìa 1 tờ gợi ý, 1 cái kính lúp và 2 tờ giấy trắng tinh ra

Tôi cũng len lén xem cái tờ gợi ý ấy

Chiến dịch Thập Vạn Đại Sơn và câu tục ngữ “ Đêm tháng 5 chưa nằm đã sáng, ngày tháng 10 chưa cười đã tối “

Chỉ 2 gợi ý với 2 tờ giấy trắng cùng 1 cái kính lúp, nhỏ Trang đăm chiêu suy nghĩ, và vì tôi là nhân tố quan trọng của cuộc thi, nhưng nay đã ở ngoài không tham gia, nhỏ bất đắc dĩ phải nhờ cậy tôi

- Thịnh, 2 gợi ý này có nghĩa là sao ?
- À ừ, để Thịnh suy nghĩ một lát
- Nhanh nhé – Nhỏ hối

Tôi cũng chẳng hiểu gì cho lắm, Thập Vạn Đại Sơn thì tôi chẳng biết, còn cái câu tục ngữ thì liên quan đến sự dài ngắn của ngày đêm mà câu hỏi thứ 20 tôi vừa trải qua, thật sự chẳng có ấn tượng gì cả. Tôi đang suy nghĩ thì thằng Nam thọt vào

- Nghĩ nhanh đi Thịnh, hay là nghĩ không ra – Thằng Nam nói giọng mỉa mai

“ Tin sư mày, mày không giải được nhờ người khác giải mà nói bằng cái giọng đấy à “, tôi suy nghĩ, à mà cũng sắp tối rồi, tôi còn đến thăm nhỏ Hạnh nữa chứ, tôi đã nói với nàng thế rồi mà, hả, à mà tối, đúng rồi tối.

Tôi quay phắt sang hỏi nhỏ Trang

- Chiến dịch Thập Vạn Đại Sơn diễn ra khi nào ?
- Vào tháng 6, kết thúc vào tháng 10
- Kết thúc như thế nào Trang ?
- Trang không rõ nữa
- Hình như bên quân giải phóng chiếm được 10/12 vị trí thuộc 3 tỉnh gì quan trọng lắm, mà thầy không nhớ rõ nữa – Tiếng thầy CN nói chen vào
- Vâng, em cám ơn thầy rất nhiều – Tôi mừng rơn, thầy quả là vị cứu tinh đúng lúc mà
- Là sao cơ ? – Cả thầy, thằng Nam và nhỏ Trang đều quay sang nhìn tôi
- Chà, câu mật thư này chỉ là dạng nhẹ nhàng thôi, vậy mà Nam giải không được sao – Tôi chép miệng, nhân cơ hội này trả thù nó vụ đá đểu tôi
- Mày, à không..Thịnh nói cái gì cơ ? – Thằng Nam có vẻ bực
- Hà, Thịnh nói là câu mật thư này dễ òm à, tại Nam chẳng chịu động não suy nghĩ, à mà cũng có thể tại trình Nam còn kém quá nên không nghĩ ra – Tôi tiếp tục chơi nó, nói thật nếu không có thầy ở đây tôi đã nói nó dốt rồi chứ không phải nói tế nhị thế này
- Mày, mày.. – Thằng Nam càng lúc càng bực
- Ấy, sao lại nổi nóng thế - Tôi giả vờ sợ sệt
- Thôi Thịnh, đừng chọc Nam nữa, nhanh trả lời đi – Nhỏ Trang nói đỡ cho thằng Nam
- Ừ, em giúp bạn giải đi – Thầy cũng tiếp lời

Tôi đành phải ngậm ngùi không xỏ xiên nó nữa, bắt đầu vào vấn đề giải mật thư

- Chiến dịch Thập Vạn Đại Sơn kết thúc vào tháng 10, với 10/12 vị trí được quân cách mạng chiếm như thầy đã nói, tức là mình sẽ chồng 2 tờ giấy lên nhau, để mỗi tờ ra 1 tí, khoảng 5/6 như tỉ lệ ấy, còn câu tục ngữ ngày tháng 10 chưa cười đã tối có nghĩa là ngày ngắn hơn đêm, cũng trùng với thời gian kết thúc của chiến dịch, và chiếc kính lúp là chìa khóa mở ra câu trả lời

Nói rồi tôi nhanh tay lấy chiếc kính lúp, soi dưới ánh nắng mặt trời yếu ớt còn sót lại, chừng vài phút tôi bảo thằng Nam và nhỏ Trang cùng phụ tôi che ánh sáng đi, quả nhiên đúng như tôi nghĩ, 2 tờ giấy trắng được viết bằng chữ phát quang, cần tụ đủ ánh sáng mặt trời vào đúng vị trí mới hiện ra được, nhưng chữ phát sáng rất mờ, cần đủ tối để có thể thấy, trên 2 tờ giấy trắng hiện ra dòng chữ : “ Đích đến là cổng trại của các lớp “. Và tất nhiên là thằng Nam nhanh chóng đi gọi 4 thành viên khác của nhóm giải mật thư về cổng trại của lớp mình, và lớp tôi về nhất với sự thán phục của mọi người cùng lời khen ngợi của thầy CN

- Em giỏi lắm Thịnh, rất tốt – Thầy CN khen tôi
- Dạ, đâu có đâu ạ, em chưa giỏi đâu thầy – Tôi khiêm tốn đáp
- Trang, em gọi các bạn vào ăn cơm thôi nào, còn sinh hoạt lớp nữa – Thầy CN nói
- À, thầy ơi, bạn em bị trật chân đang ở trên phòng y tế, em đem cơm lên cho bạn nên không ăn cùng với các bạn được ạ - Tôi nhớ đến việc lên thăm nhỏ Hạnh

Thầy còn chưa kịp nói gì thì nhỏ Trang đã xen vào

- Không được, Thịnh trốn không tham gia trò chơi, làm lớp mình trễ nải, phải gọi Nam vào vị trí trống của Thịnh, Thịnh không cảm thấy cần làm gì để bù đắp lại sao – Nhỏ nói, giọng lạnh lùng
- Ơ, Thịnh – Tôi bất ngờ
- Vậy nên bây giờ Thinh đi gọi các bạn về lớp ăn cơm ngay, cho Thịnh 5p, đi nhanh – Nhỏ nạt
- Ơ, sao lại – Tôi ú ớ, và nhỏ nhanh chóng tiến lại gần tôi, thì thào vào tai tôi
- Nếu Thịnh không đi, mình sẽ nói với thầy CN và cả lớp rằng Thịnh đôi đá bạn, phá lớp trong đợt diễn văn nghệ, hại lớp mình bị bẽ mặt

Tôi nghe đến đây thì toát mồ hôi hột, vội vã đi ngay lập tức, vì nếu nhỏ nói ra cho thầy và cả lớp biết, tôi chắc không còn chỗ nào mà chui xuống quá. Và từ đó là tôi bị nhỏ sai vặt đủ mọi thứ, nào là bưng nước, xách cơm, đổ rác, xếp củi…mà cái cốt tôi hiểu là nhỏ không muốn tôi lên với nhỏ Hạnh. Quần quật đến rã rời cả người, thầy CN có vẻ thấy cũng tội tình cho tôi, nên bảo tôi vào nghỉ ngơi ăn cơm, lúc này nhỏ Trang mới chịu tha cho tôi.

Chỉ chờ có thế, tôi nhanh chóng cầm 4 hộp cơm đút vào cái bao nilon rồi chạy nhanh về phòng y tế, 18h37p rồi, chỉ còn 23p nữa là sinh hoạt lớp, thật là khổ quá đi. Tôi chạy nhanh vào phòng y tế, nhỏ Hạnh đang ngồi đó nói chuyện với chị y tá, thấy tôi nàng mỉm cười hỏi han

- Sao lên trễ thế Thịnh, làm Hạnh chờ..nãy giờ à – Nàng làm mặt giận
- Hì, tại Thịnh bận.. – Và tôi chưa kịp nói ra phần tiếp theo thì có một giọng nói xen vào
- Ừm, chào Hạnh, Thịnh bận đi mua đồ với Trang, với lại bận làm mấy việc linh tinh nữa, mình Trang làm buồn quá - Trang nói nhẹ nhàng

Tôi thì chết điếng không biết phải phản ứng ra sao với tình huống này, sao nhỏ Trang lại lên đây, lại còn nói như vậy, tôi nhìn Hạnh, nàng đang nhìn tôi, đôi mắt buồn sâu thẳm ấy đang nhìn thẳng vào tôi, đầy đau đớn và trách móc.

Chap 17 : Anh hùng sa cơ pt2

- Sao Trang lại lên đây vậy ? – Nhỏ Hạnh hỏi
- À, Trang lên xem thử Hạnh thế nào, có bị nặng lắm không ? – Nhỏ Trang trả lời
- Chà, nói vậy tức là muốn Hạnh bị nặng lắm à ?
- Đâu có, Trang đâu có ý đó
- Vậy có cần thiết phải hỏi rằng “ có nặng lắm không “ không, chỉ cần hỏi Hạnh thế nào là được rồi mà
- À ừ, xin lỗi, Trang đâu có khiếu nói chuyện như ai kia
- Đâu dám, Hạnh đâu có khiếu nói chuyện đâu, Trang mới có khiếu nói chuyện chứ, Trang nhiều bạn lắm mà
- Ừ vậy hả, Trang nhiều bạn nhưng chỉ là bạn xã giao thôi, Trang đâu có tinh tế và thông minh, nên không được nhiều người theo đuổi như Hạnh đâu
- Hạnh thấy Trang mới được nhiều người theo đuổi ấy chứ, Hạnh có ai đâu nhỉ
- Hả, có thật không thế, chứ không phải có chàng nào giúp đỡ trong phần thi “ Rung chuông đồng “, rồi còn tận tình cõng Hạnh lên đây sao ?
- Ôi, bạn ấy với Trang có quan hệ gì thân thiết không nhỉ, sao Trang lại quan tâm như vậy nhỉ
- Ồ, vậy Hạnh cũng như vậy mà, cái đấy gọi là ve trai đấy
- Hả, ủa mà Hạnh chẳng thấy có gì gọi là ve trai ở đây cả, là bạn ấy ga lăng mà
- Chứ không phải vì Hạnh ve vãn nên cậu ta mới xiêu lòng sao
- Ồ, nếu có thế thì cũng là chuyện của Hạnh, liên quan gì đến Trang đâu nhỉ

Tôi và chị y tá cứ gọi là ngẩn tò te nhìn 2 nàng đấu khẩu với nhau, đến đoạn này thì tôi thấy nhột kinh khủng, tự dưng lôi tôi vào làm gì, nên tôi quyết định chen vào phá đám

- Thôi, cho Thịnh xin, hai người im lặng dùm được không, đây là phòng bệnh đấy, phải giữ trật tự chứ - Oh yeah, tôi nói quá chuẩn, tự mình phục mình quá
- Cho hỏi ở đây có bảng cấm nói chuyện không ? – Ai dè cả 2 nàng cùng quay qua chặn họng tôi
- Ơ – Tôi thì ngớ người ra, đưa vội ánh mắt cầu cứu chị y tá thì chị đi đâu mất tiêu rồi. Và tôi lại phải tiếp tục ngồi nghe hai nàng đấu đá với nhau nữa, cứ tôi lên tiếng là y rằng 2 nàng quay qua nạt tôi ngay, bó tay, ngồi được một lúc thì cái bụng tôi lên tiếng

“ Ọt ọt “, nếu là mọi khi chắc tôi sẽ nguyền rủa cái bụng khốn kiếp này, nhưng ngay lúc này thì tôi cám ơn nó lắm lắm, vì nhờ nó mà chấm dứt được trận chiến bằng lời nói cực kỳ rát tai này

- À ừm, quên mất là chưa ăn gì nhỉ, Thịnh đưa Hạnh hộp cơm đi, Hạnh đói rồi – Nàng lên tiếng tế nhị

Tôi mừng rơn, vừa đem hộp cơm đến chỗ nàng ngồi thì nhỏ Trang đã tót qua giường bên kia ngồi rồi nói

- Trang cũng chưa ăn gì, giờ cũng thấy đói bụng quá, Thịnh mang cho Trang hộp cơm đi
- À ừ, để Thịnh đưa cho Hạnh xong đã, rồi đưa cho Trang nhé – Tôi trả lời
- Không, Trang muốn ăn hộp cơm đó – Nhỏ Trang nói, giọng có phần gay gắt hơn
- Hả, gì cơ ? – Tôi thì giật mình, hộp cơm nào chẳng là hộp cơm, việc gì phải tranh trước sau
- Thịnh, đưa hộp cơm cho Hạnh – Hạnh cũng lên tiếng
- Ơ, ừ - Tôi nói, vì dù sao lúc này tôi cũng gần đến giường của nàng hơn mà
- Thịnh, nếu Thịnh đưa nó cho Hạnh thì đừng có nhìn mặt Trang nữa – Nhỏ Trang chốt 1 câu và tôi chết đứng tại chỗ luôn

Và tôi đứng im 1 chỗ không biết phải làm như thế nào, đưa cho ai trước bây giờ, và rồi Hạnh đã lên tiếng, tôi nể phục nàng với cách nói chuyện vừa logic vừa tình cảm khiến tôi không thể nào không đem cơm cho nàng được

- Thôi, để Hạnh đến chỗ Thịnh lấy, Thịnh cứ đứng ở đó đi, dù gì cũng gần giường của Hạnh mà, Thịnh không cần khó xử vậy đâu – Và nàng để một chân lành lặn xuống, chực bước nốt chân kia
- Ấy, Hạnh đang bị đau mà, để Thịnh đem tới cho – Tôi vội vàng chạy tới, để hộp cơm trên giường, và đỡ nàng ngồi lên giường lại
Nàng mỉm cười nhìn tôi, tôi cũng cười lại với nàng, đang tình củm như zậy thì nhỏ Trang lại chen vào

- Thịnh, qua đây Trang bảo – Nhỏ gọi
- Rồi, Thịnh qua đây – Tôi đi qua giường của nhỏ Trang

Nhỏ kéo tôi cúi xuống rồi thì thầm vào tai tôi

- Ông nhớ nhé, lát tui méc với thầy, kêu thầy nói với lớp cho coi
- Hả - Tôi giật mình đổi sắc mặt ngay, từ đang tươi cười thành méo xệch
- Thôi, tha cho Thịnh đi mà - Tôi năn nỉ
- Muốn tha hả, cũng được, nhưng phải giúp Trang vài việc
- Ừ, ừ việc gì, Trang cứ nói đi
- Lấy cơm đút cho Trang ăn – Nhỏ nhún vai nói chậm rãi
- Cái gì – Và tôi hét lên ngay lập tức, khiến nhỏ Hạnh ngạc nhiên nhìn qua

Tôi lấm lét thều thào với nhỏ Trang

- Để…lúc khác được không, giờ đang
- Không có lúc khác gì hết, ngay lúc này, và tại đây
- Thịnh..
- Không làm đúng không, vậy thì đừng có trách tui
- Không, không, có, Thịnh làm đây – Tôi hốt hoảng chấp nhận ngay, gì chứ tôi trọng danh dự hơn tình cảm mà

“ Hạnh ơi, xin em, em cứ ăn đi, đừng có nhìn tôi, đừng có nhìn tôi nhé “, tôi thầm nghĩ trong bụng, tay mở hộp cơm rồi nhăn nhó lấy thìa đút cho nhỏ Trang

- Cười lên đi chứ, sao nhăn nhó vậy ?
- Ơ
- Hay là muốn tui
- Rồi rồi, cười đây cười đây – Tôi miễn cưỡng cười toe
- Ôi, cơm ngon quá – Nhỏ Trang nói lớn, để lại tôi lạnh buốt hết sống lưng, tôi cũng hiểu là Hạnh đang nhìn tôi như thế nào rồi, tôi vừa định quay đầu lại giải thích thì nhỏ Trang đâm thêm một đòn hiểm nữa
- Quay là chết – Nhỏ nói từng tiếng một, rõ ràng và đầy đe dọa

Và tôi lại phải quay đầu lại, cười như mếu đút cho nhỏ Trang ăn, với sống lưng lạnh toát vì sát khí tỏa ra từ một người đang ngồi bên kia giường.

Chap 18 : Lựa chọn

Nếu nói ai là người tinh tế hơn trong mắt tôi lúc này thì tôi có thể nói rằng là nhỏ Hạnh, vì mặc dù giận dữ khi nhìn tôi đút cho nhỏ Trang ăn nhưng nàng vẫn lên tiếng quan tâm tôi

- Kìa Thịnh, ăn đi chứ, nãy bụng réo rồi mà – Nàng nhắc nhở
- À ừ, Thịnh ăn đi – Lúc này nhỏ Trang mới giật mình để ý rằng nãy giờ tôi đút cho nhỏ chứ đã ăn được gì đâu
- Ừ - Tôi nói ngắn gọn, thở dài ra chỗ để cơm lấy cơm ăn

Tôi cắm cúi ăn, không dám ngẩng mặt lên nhìn Hạnh, hành động tôi vừa làm chắc hẳn khiến nàng giận tôi lắm.

- Thịnh, lấy hộp cơm của Hạnh ăn thêm đi nè, Hạnh ăn không hết đâu – Nàng nói và chìa 2/3 hộp cơm ra cho tôi
- Ơ
- Lấy đi, Thịnh ăn khỏe mà – Nàng mỉm cười nhìn tôi
- Ừ - Và nụ cười ấy làm tôi đỡ phần nào áy náy hơn, tôi đứng dậy tiến về phía nàng
- Thịnh, lấy hộp cơm của Trang này – Nhỏ Trang nói chen vào, chìa nửa hộp cơm ra

“ Lại phải bắt tôi chọn, sao 2 người cứ thế này nhỉ “, tôi nhăn mặt suy nghĩ

- Thịnh, lấy hộp cơm của Trang đi, ăn nhanh còn về lớp sinh hoạt, thầy đợi đấy – Nhỏ Trang nói lại, nhấn mạnh từ thầy, nhưng tôi hiểu là đang nhắc khéo tôi

Và tôi đã chọn danh dự lên trên, nên tôi quay ngược hướng lại đi về phía nhỏ Trang lấy hộp cơm của nhỏ. Cầm hộp cơm của nhỏ, tôi đi về lại chỗ ngồi, cố tránh né cái nhìn của Hạnh.

- Ái da – Tiếng nhỏ Hạnh kêu lên khiến tôi bất giác quay qua nhìn, thì ra nàng đang cố gắng đi ra để vứt hộp cơm, cố ý không muốn nhờ vả tôi để tôi khỏi khó xử, nhưng nàng làm thế chỉ khiến tôi không thể chịu nổi cảnh đó mà lao tới giúp nàng, nhưng lần này lại là nhỏ Trang chen vào

- Thịnh, lấy dùm Trang ly nước, rồi mình về lớp thôi, thầy đợi lâu lại mắng – Nhỏ lại tiếp tục

Nhưng lần này tôi quyết không cam chịu nữa, hình ảnh Hạnh nhăn mặt đau đớn cố bước đi làm cái tình cảm trong tôi trỗi dậy, đè cái danh dự vốn được tôi coi trọng xuống dưới đáy lòng

- Trang làm vậy là quá lắm rồi nhé, sức chịu đựng của con người có hạn, nếu muốn nói thì cứ nói đi - Tôi bực mình

Tất nhiên là cả nhỏ Trang và Hạnh đều nhìn tôi ngạc nhiên, tôi bước đến gần Hạnh, lấy hộp cơm từ tay nàng, rồi đỡ nàng ngồi lại lên giường. Xong xuôi đâu đấy, tôi quay qua nói với nhỏ Trang, rõ ràng từng từ một

- Bấy lâu nay Thịnh luôn nghĩ rằng Trang rất tốt bụng, hiền lành, nhưng hôm nay Trang đã làm gì, Trang làm vậy có biết rằng Thịnh thất vọng lắm không, nếu Trang đã muốn nói với thầy, được thôi, không cần Trang nói, lát nữa về lớp Thịnh sẽ tự nhận lỗi với thầy, tất cả.

Tôi đã nói ra được những gì dồn nén trong lòng, tôi nghĩ thà giải thoát cho mình khỏi tù túng bằng cách chịu phạt còn hơn phải làm con rối trong tay người khác. Nhỏ đã nói gì nhỉ, nhỏ thất vọng về tôi, nhưng giờ đây, tôi cũng thất vọng về nhỏ không kém, thậm chí còn hơn ấy chứ, tôi nghĩ chắc nhỏ hả hê lắm, vì tôi sẽ tự nhận phạt với thầy, nhưng không

Nhỏ nhìn tôi hai hàng lệ tuôn rơi, vội vã chạy ra ngoài.

Tôi chết sững với hình ảnh trước mắt : Lần đầu tiên tôi thấy nhỏ Trang rơi nước mắt, lại là trước mặt mình.

Tại sao vậy, tôi đã nói gì sai sao ? Tại sao nhỏ lại khóc như vậy ?

Tôi đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Hạnh như để xin nàng một lời khuyên

Và nàng chẳng ngập ngừng gì mà nói với tôi ngay tức khắc

- Đuổi theo đi, Hạnh ổn mà. Chắc Trang đang buồn lắm đấy, Trang thích Thịnh đấy, ngốc à, đuổi theo đi nào

Đến đây thì tôi càng cảm phục sự tinh tế của Hạnh, vì nàng nói như để rũ bỏ khúc mắc tôi còn vương vấn “ nếu đuổi theo Trang, nàng sẽ thế nào “, khiến tôi vững tâm vào quyết định của mình : Đuổi theo Trang

- À này Thịnh ơi – Nàng gọi với lại khi tôi vừa cất bước đi
- Sao Hạnh ?
- Khi gặp Trang, dù Trang có hỏi hay không, rằng tại sao Thịnh lại đuổi theo làm gì, thì Thịnh nói rằng vì với Thịnh Trang quan trọng hơn Hạnh nhé

Tôi nhìn nàng trong vài giây, gật đầu mỉm cười rồi chạy ra ngoài tìm nhỏ Trang, nhưng tôi không hề biết, nàng đã kìm nén cảm xúc của mình để thốt lên được câu ấy, nước mắt nàng cũng sẽ rơi, nếu như nàng không cố gắng đè nén nó lại.

Tôi chạy đi tìm Trang, hình ảnh nhỏ khóc làm tim tôi đau nhói, tôi không hề quay đầu lại nhìn Hạnh, tôi đâu thể biết, có 1 người khác cũng đang khóc, nhưng không phải bằng nước mắt chực tràn ra ngoài, mà là tiếng khóc của con tim.

Với tôi đây chỉ là tìm nhỏ Trang để xem nhỏ thế nào, vì lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhỏ khóc, tôi không biết nhỏ sẽ làm gì đây, nhưng với Hạnh, có lẽ là tôi đã lựa chọn rồi, một sự lựa chọn có nàng tác động, nàng đã mạnh mẽ để buông tay tôi cho người yếu đuối hơn nàng.

Chap 19 : Ranh giới

Tôi đi ra khỏi phòng y tế, nơi đầu tiên tôi có thể nghĩ ra là nhà vệ sinh trong căn phòng kính, vì bây giờ đang giờ sinh hoạt lớp, ở đấy có thể khóc được mà không sợ ai chú ý, tôi chạy nhanh đến.

Nhưng đến nơi tôi phải đắn đo suy nghĩ, bởi vì…vào phòng vệ sinh nữ là một chuyện không hề đơn giản, ăn tát như chơi ấy chứ, nhưng mà nếu tôi gọi thì ắt hẳn nhỏ Trang sẽ trốn tránh mà không trả lời. Danh dự hay tình cảm, danh dự hay tình cảm, và rồi…danh dự, tôi quyết định chọn danh dự, không thể lỗ mãng xồng xộc xông vào được, tôi chẹp miệng rồi quay ra ngoài tìm.

Tìm ở chỗ bán nước, nơi triển lãm, quanh quanh những chỗ cây cảnh, vẫn không thấy nhỏ đâu. Tôi chán nản rảo bước trên con đường sau lều trại các lớp, lần mò đến phía sau lều trại lớp mình, dù rằng phía trước lều trại là tiếng sinh hoạt lớp, tiếng cười đùa oang oang, nhưng tôi nhìn ra chẳng thấy nhỏ Trang đâu, thằng Hoàng phải thay nhỏ Trang tổ chức buổi sinh hoạt này.

Chẳng tìm thấy đối tượng, tôi lủi thẳng về phía trước con đường, rồi khuất tầm mắt của mọi người, tôi rảo bước chậm trên con đường này, lại ngắm nhìn đèn đường hiu hắt trong đêm, tôi lại nhớ đến Hạnh, cũng trên con đường này, cũng vào buổi tối như thế này, nhưng khuya hơn hôm này, tôi và nàng nói chuyện rất vui vẻ, cảm giác như mọi sự cô đơn của tôi tan biến ngay trong tối hôm ấy. Mỉm cười, tôi đứng lại nhìn tán cây ấy, thềm đường ấy, nơi tôi và nàng đã ngồi trò chuyện khi mỏi chân, ừ, chỉ hôm qua thôi, nó vẫn còn sinh động trước mắt tôi

- Hức hức

Chợt có tiếng khóc làm tôi giật mình, tiếng khóc đứt đoạn, nhỏ dần, nhưng sao tôi lại nghe thấy càng lúc càng to

“ Có lẽ nào “, tôi suy nghĩ và vội vàng nhảy qua đám cây ấy, tiến gần tới nơi có tiếng khóc đang đứt đoạn ấy, không chần chừ tôi lấy vội chiếc Nokia 3110 trong túi quần ra, cố soi chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại để có thể nhìn thấy rõ mặt người đang ở trước mặt đây, nhưng ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại vẫn chưa đến được nửa quãng đường thì

- Sao còn đuổi theo ra đây làm gì, ở với nhỏ Hạnh đi - Nhỏ vừa khóc vừa nói
- Ơ – Tôi bất ngờ, vì tối om mà, sao nhỏ có thể nhận ra là tôi nhỉ
- Thì Thịnh ra đây xem thử Trang có chuyện gì không ? – Tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần để vào chủ đề chính : Dỗ dành nhỏ
- Tránh ra, tôi không cần cậu quan tâm, đi mà quan tâm cho nhỏ Hạnh đi, không cần thiết phải ra đây dỗ dành tôi đâu – Nhỏ lớn tiếng
- Khoan, khoan, nghe Thịnh nói, ý Thịnh không phải vậy – Tôi hoảng hồn, cái ý định của tôi đã bị nhỏ nắm thóp
- Chứ ý cậu là gì ? – Nhỏ đã bớt gắt gỏng
- À ừ, ý Thịnh là muốn Trang đừng khóc nữa – Vâng, khốn nạn cho cái miệng tôi, thốt ra câu ấy chẳng khác nào nói toẹt ra rằng tôi ra đây cốt để dỗ nhỏ thôi
- Đấy không phải có ý muốn dỗ dành tôi là gì, tôi không cần, đi quan tâm chăm sóc nhỏ Hạnh đi – Nhỏ khóc to hơn nữa, nạt tôi
- Vì với Thịnh Trang quan trọng hơn Hạnh mà - Tôi đành phải nói theo lời Hạnh đã dặn

Một vài phút trôi qua, nhỏ đã thôi khóc hẳn, tuy vẫn còn nấc, nói nhỏ nhẹ với tôi

- Thật không ?
- Thật – Dù gì tôi cũng đã phóng lao rồi, đành phải theo thôi
- Không phải là nói để Trang thôi khóc thôi chứ - Nhỏ hỏi lại
- Trang này, Thịnh đã bảo là thật rồi mà – Tôi nhăn mặt nói
- Ừ, được rồi, tin Thịnh đấy, hi hi
- Ta ra ngoài thôi, thầy không tìm thấy lại đăng tin tìm trẻ lạc bây giờ - Nhỏ nói rồi kéo tay tôi ra
- À ừ - Tôi còn bất ngờ vì chỉ 1 câu nói mà Hạnh đã chỉ mà có thể làm Trang thay đổi 180 độ, từ khóc thút thít giận tôi sang tươi tỉnh và yêu đời hẳn, điều này làm tôi vô cùng thắc mắc
- À, Trang này – Tôi quyết định hỏi nhỏ
- Hử, chuyện gì vậy Thịnh ? – Nhỏ quay sang nhìn tôi
- À ừm, chuyện lúc nãy ấy, à ừm.. – Tôi chẳng biết phải nói ra sao
- Chuyện lúc nãy sao ? – Nhỏ nghiêm mặt hỏi tôi
- À, ý Thịnh là…sao Trang thay đổi nhanh như vậy, từ sau cái..à ừm..cái câu Thịnh nói ấy – Tôi bối rối
- Ngốc xít, cấp 3 rồi mà còn như trẻ con, phải tập suy nghĩ đi chứ - Nhỏ cười nói với tôi rồi chạy nhanh về lớp

Tôi lặng nhìn con đường này, trên còn đường này in dấu ấn của tôi và 2 người con gái mà tôi thích.

Tôi lặng nhìn tán cây và thềm đường này, nơi tôi thoải mái nói chuyện vui vẻ với Hạnh, và là nơi tôi khiến nhỏ Trang vui lên.

- Thịnh, về lớp thôi, sao còn đứng ngây ra đó – Tiếng nhỏ gọi tôi
- À ừ, Thịnh về đây – Tôi giật mình

Trên đường về đến chỗ sinh hoạt lớp, nhỏ cứ hơi cúi mặt, nghiêng mặt nhìn sang hướng bên kia, nhưng tôi kịp nhìn thấy nhỏ đang đỏ mặt ngại ngùng.

“ Hì, đỏ mặt, ngại ngùng nên tránh mặt tôi hả ”, tôi mỉm cười suy nghĩ, chợt nhận ra đã về gần đến nơi rồi, và việc nhỏ làm khiến tôi bất ngờ hơn nữa

Nhỏ chẳng ngại ngần choàng tay ôm lấy tay tôi trước ánh mắt của tụi bạn

Và đương nhiên là mọi cặp mắt của lớp tôi (và cũng có thể là các lớp lân cận khác) đều đổ dồn về phía 2 đứa tôi.

Tôi thì bối rối ra mặt, cứ gãi đầu gãi tai cho bớt ngượng, còn nàng thì vẫn cười thản nhiên chào mọi người

- Xin lỗi các bạn, Trang có chút việc bận nên đến hơi trễ
- Cảm ơn Hoàng đã thay mình tổ chức sinh hoạt lớp nhé – Nhỏ nói với thằng Hoàng
- À ừ, không có gì – Thằng Hoàng mỉm cười đáp lại
- Ủa mà thầy đi đâu rồi nhỉ ? – Nhỏ hỏi
- À, thầy đi tìm Trang đó, tại thầy chờ lâu mà không thấy Trang về lớp
- Ủa, sao chỉ tìm có mình Trang – Tôi ngạc nhiên nói xen vào
- À, vì hồi nãy giải mật thư Thịnh có bảo lên thăm bạn trên phòng y tế nên thầy nghĩ Thịnh ở lại trên đó với bạn, nên chỉ tìm Trang thôi – Thằng Hoàng trả lời
- À, ra vậy – Tôi gật gù

Và đến đây tôi thấy cái siết tay chặt của nhỏ, tôi biết ý nhỏ không muốn nhắc lại sự việc xảy ra ở phòng y tế

- À ừ, thôi ta vào sinh hoạt lớp đi, Hoàng đi nói với thầy là Trang và Thịnh về lớp rồi, không cần tìm nữa nhé – Tôi nói với thằng Hoàng
- Ok

Ngồi vào chỗ sinh hoạt, tôi và nhỏ ngồi cạnh nhau, nhỏ hỏi han về tình hình sinh hoạt lớp nãy giờ, đã đến đâu rồi.

Tôi mỉm cười, suy nghĩ về cái ranh giới trước mắt, có lẽ tình bạn sẽ được thay thế bằng tình yêu chăng..!?

Chap 20 : Nơi tình yêu bắt đầu

Ngồi sinh hoạt lớp bên đống lửa to đùng được khoảng mười phút thì thầy và thằng Hoàng quay lại, và vừa về đến chỗ sinh hoạt lớp là thầy đã vội vã hỏi thăm nhỏ Trang ngay, quả thật lớp trưởng có khác, được thầy thương dễ sợ

- Em đi đâu vậy Trang, có biết thầy và các bạn lo lắm không ?
- Dạ, em xin lỗi ạ, tại em có chút việc riêng cần giải quyết, mà không ngờ là lại lâu quá nên khiến thầy và các bạn lo lắng – Nhỏ cúi mặt nói lí nhí
- Ừ, thôi không sao là tốt rồi – Thầy nói với nhỏ rồi quay sang tôi – Thịnh, em biết đàn piano đúng không ?
- Dạ, vâng ạ
- Ừ, lát văn nghệ chào mừng ngày 20/11 ấy, em lên đệm hát cho các tiết mục nhé, thầy phụ trách âm nhạc có việc đột xuất nên về rồi
- Ơ, em – Tôi bất ngờ với lời đề nghị của thầy
- Em làm được không ? – Thầy hỏi lại
- Ơ, dạ, được ạ
- Ừ, tốt, lát sinh hoạt lớp xong em đến chỗ phòng chờ thay đồ của các bạn nhé
- Ớ, sao lại đến đó thầy – Tôi giật mình
- Đến đó để các bạn phụ trách tiết mục thông báo sơ bộ cho em về nhạc nền cần xài chứ làm gì nữa – Thầy cười cười với cái mặt ngố ngố của tôi lúc này
- À, dạ vâng ạ - Tôi phì cười với cái suy nghĩ của mình

Sinh hoạt lớp xong là 19h30, 20h15 là bắt đầu văn nghệ, tranh thủ chút thời gian ít ỏi, tôi phi ngay lên phòng y tế để gặp Hạnh, vừa để thông báo kết quả, vừa để hỏi nàng cái khúc mắc trong lòng tôi, sao một câu nói của nàng có thể làm Trang thay đổi 180 độ như thế được nhỉ.

- Helo Hạnh – Tôi gọi nàng
- Ừm, chào Thịnh, sao rồi ? – Nàng mỉm cười hỏi tôi
- Hì, à ừm – Tôi cảm thấy khá khó nói khi có chị y tá ở đây

Và chỉ 1s sau nàng đã đuổi khéo chị y tá ra ngoài, công nhận là tôi phục nàng về cái khoản tinh tế này

- À chị ơi, chị ra ngoài mua dùm em bịch sữa được không ạ, em ăn xong chưa uống gì nên giờ khát nước quá à ? – Nàng nói với chị y tá
- À ừ, chị đi mua đây, 2 em cứ tự nhiên – Chị y tá cười cười rồi nháy mắt với tôi
- Ơ, dạ, chị đi ạ - Tôi bối rối chào chị

Đợi chị y tá đi khuất, tôi lập tức thông báo kết quả cho nàng ngay

- Hì, cám ơn Hạnh nhé, Trang hết giận rồi
- He he, không cám ơn gì sao – Nàng cười tinh nghịch
- À quên, muốn cám ơn như thế nào nào ? – Tôi cười hỏi nàng
- Một bữa chè, không khó quá chứ nhỉ ? – Nàng nói
- Ôi dời, có 1 bữa chè thôi mà, dễ ợt, 10 bữa cũng được – Tôi nhanh nhảu đáp
- À ừ, vậy Hạnh cám ơn nhé, 10 bữa chè – Nàng nháy mắt cười nói với tôi
- Ớ - Và giờ tôi mới biết là mình bị bẫy
- Hì, nếu không thích thì thôi – Nàng nói
- Không, thích chứ - Tôi đáp, sĩ diện con trai không cho phép tôi từ chối
- À mà Hạnh này, Thịnh muốn hỏi – Tôi bắt đầu chuyển qua đề tài khác : Giải tỏa khúc mắc
- Hử, chuyện gì vậy ? – Nàng hỏi tôi
- À ừm, ý Thịnh là..cái câu Hạnh chỉ ấy..nó như thế nào, mà cũng không hẳn, ý Thịnh là sao nó lại có tác động mạnh như thế, làm Trang thay đổi phắt 180 độ vậy ? – Tôi bối rối cứ ấp a ấp úng chẳng biết hỏi như thế nào
- Vì Hạnh là con gái, mà con gái thì sẽ hiểu tâm tư của con gái hơn là con trai – Nàng mỉm cười trả lời
- À ừ, ra vậy – Tôi ngây ngô đáp

“ Vì nàng là con gái nên sẽ hiểu tâm tư của con gái như Trang “, tôi nghĩ vậy đấy, tôi đâu có biết vì nàng đã mạnh mẽ mà buông tay tôi cho Trang đâu, câu nói ấy là nàng đã chấp nhận thua Trang trên chiến trường tình cảm này.

- À mà Thịnh phải về lớp đã, có việc rồi – Tôi nói nhanh rồi nhảy xuống giường vừa đi được vài bước thì nghe loáng thoáng tiếng của nàng
- Vì hai người con gái cùng thích một người con trai thì ắt hẳn sẽ hiểu cảm xúc của nhau thôi, ngốc ạ
- Cái gì cơ ? – Tôi ngạc nhiên quay lại nhìn nàng, không biết mình có nghe nhầm hay không
- Chuyện gì vậy ? – Ai ngờ nàng lại hỏi ngược lại tôi
- Ơ, à không, không có gì – Tôi bất ngờ vì mình lại bị hỏi ngược lại
- Hì, vậy thì Thịnh về lớp đi, còn công chuyện mà – Nàng mỉm cười nói với tôi
- À ừ - Tôi quay người bước về lớp, vẫn còn suy nghĩ về điều tôi vừa nghe được, lúc nãy khi tôi hỏi nàng, tôi thấy nàng chẳng tỏ vẻ gì là bối rối hay bất ngờ cả, có lẽ là tôi nghe nhầm chăng.

Tôi về gần đến trại lớp là thấy nhỏ Trang đứng đợi ngay cổng trại rồi, thấy tôi nhỏ chạy tới, choàng tay ôm lấy tay tôi rồi thủ thỉ nói nhỏ

- Đi dạo tí đi Thịnh
- À ừ, được thôi – Tôi dĩ nhiên không từ chối rồi, nhìn đồng hồ 19h53, còn sớm chán

Tôi và nhỏ tay trong tay đi dạo trên con đường thân quen này (dù rằng chỉ có 2 ngày trại tôi từng đi qua, nhưng với tôi nó như con đường đi học quen thuộc tôi vẫn hay đi từ nhỏ vậy), ngắm nhìn cây cối, côn trùng bay, tận hưởng từng cơn gió mát se se lạnh, cái mờ ảo từ ánh đèn đường hiu hắt tăng thêm sự lãng mạn, đúng rồi, ở đây, lúc này đây, có lẽ là nơi bắt đầu một tình yêu.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Khoảng lặng (chap 1&2)   Today at 10:29

Về Đầu Trang Go down
 
Khoảng lặng (chap 1&2)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» K+ đang bác thông tin của VTC về Ngoại hạng Anh chủ nhật và .... dọa người dùng chảo lậu!
» [Thắc mắc] Đăng ký tài khoản tại forum
» mọi người chia sẻ chút, TV Panasonic 21P99V mở máy khoảng 5phút thì bị lệch sang phải 1/4
» Đồ chơi và phụ kiện DVB
» K+ từ chối xác nhận về khoản lỗ 1.800 tỷ đồng

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
http://www.ddtqk.8forum.net  :: KHU GIẢI TRÍ :: TRUYỆN TUỔI TEEN-
Chuyển đến